TÌNH ĐẦU! BIẾN ĐÊ 2

Nếu bạn có thời gian rảnh, mỗi ngày hãy ấn vào một cái QC và xem nó trong vài giây để ủng hộ tụi mình nhé, cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Chương 2: Phỏng vấn.

 

Lúc Triệu Cường đẩy cửa phòng phỏng vấn ra rồi đi vào, vốn tưởng rằng sẽ thấy một hàng những nhà tuyển dụng nghiêm túc hoặc là boss lớn của Tân Huy cả người toát lên vẻ phú quý. Dù sao Lý Du cũng là diễn viên nổi tiếng của Tân Huy, ít ra chắc sẽ nề nếp một chút.

 

Nhưng kết quả lại hoàn toàn ngoài dự liệu của anh, bên trong phòng cũng chỉ có một người đàn ông nhã nhặn đeo kính, đoan chính ngồi trước bàn phỏng vấn quan sát anh.

 

Ngẫm lại thấy cũng phải, chỉ là tuyển một trợ lý mà thôi, cần gì phải bày vẽ lắm chuyện chứ?

 

Vẻ mặt người đàn ông rất bình tĩnh, mời Triệu Cường ngồi xuống một cách rất máy móc.

 

Triệu Cường đưa sơ yếu lí lịch mà buổi sáng anh đã chuẩn bị trước cho người đàn ông kia, xong rồi mới ngồi xuống chỗ cách anh ta hai vị trí. Triệu Cường lén quan sát đối phương, tạm thời anh vẫn chưa có gan mà quang minh chính đại trao đổi ánh mắt với người đang nắm cơm áo sau này của anh trong tay được.

 

Người đàn ông trước mặt rất trẻ, thoạt nhìn mới chỉ hơn hai mươi. Một thân mặc Âu phục đen, Triệu Cường không có mắt nhìn độc đáo, không thể nhìn ra được bộ quần áo này giá bao nhiêu, cũng không đoán được đối phương mang chức vụ gì ở Tân Huy.

 

Tóm lại, anh nhìn đối phương cả buổi cũng không nhìn ra được cái gì. Ngược lại, người đàn ông đối diện quan sát anh từ trên xuống dưới vài phút mới khiến ánh mắt như đóng đinh trên người anh của anh ta thu lại.

 

Người đàn ông không nói gì, chỉ tập trung xem sơ yếu lý lịch của anh. Triệu Cường đương nhiên cũng không lên tiếng, hai người cứ im lặng như vậy, cả căn phòng chỉ nghe thấy tiếng điều hòa đang chạy.

 

Không biết đã qua bao lâu, đợi đến lúc Triệu Cường bắt đầu cảm thấy hơi gượng gạo thì người đàn ông kia mới thản nhiên mở miệng.

 

“Năm nay cậu hai mươi tuổi?”

 

“Đúng vậy, tôi sinh năm 9x.”

 

Anh ta chỉ chỉ tay vào sơ yếu lí lịch, nói với Triệu Cường: “Ở đây ghi bố mẹ cậu đã mất?”

 

Hai năm qua mỗi lần Triệu Cường đi xin việc, vấn đề bị hỏi vẫn như thế nên anh cũng tập mãi thành quen.

 

Anh gật đầu, biên độ không lớn, lại sợ đối phương không nhận ra đành bổ sung thêm: “Hai năm trước xảy ra tai nạn giao thông, bố mẹ tôi đều mất, trong nhà cũng không còn người thân.”

 

Đối phương ừ một tiếng, nhỏ giọng tự nói: “Vậy thì tốt, tăng ca ngày nghỉ lễ cũng dễ sắp xếp.”

 

Triệu Cường không trả lời.

 

Người đàn ông lại cúi đầu xem sơ yếu lí lịch, lúc ngẩng đầu lên thì hỏi Triệu Cường một vấn đề: “Trước kia cậu làm việc ở công trường hai năm, sao lại không làm nữa? Là do thấy làm trợ lý nhẹ nhàng hơn hay do hâm mộ thần tượng?”

 

“Chủ thầu của công trường cũ tôi làm quịt lương bỏ trốn, vốn đường cùng định quay về quê nhưng đúng lúc có được cơ hội này nên tôi muốn tới thử một lần, cũng không phải muốn lười biếng hay là xem thần tượng gì đó.”

 

Người đàn ông gật đầu, không biết là có hài lòng đáp án của anh không.

 

Sau đó anh ta lại hỏi anh vài vấn đề linh tinh khác, phỏng vấn chính thức kết thúc thì đã là một giờ sau.

 

Người đàn ông đứng lên bắt tay anh: “Tôi là người đại diện của Lý Du, tên là Lý Minh, sau này cứ gọi tôi là anh Minh. Cậu là người do Hoàng Tố giới thiệu, có lẽ không có vấn đề gì, tôi tin tưởng cậu ấy. Công việc của cậu cũng không phức tạp, chính là chuyển hành lý xách vali, là việc tốn sức. Cậu đã từng làm việc ở công trường, vóc dáng to cao như vậy, có lẽ đều làm được.”

 

Triệu Cường ngoan ngoãn gật đầu, liên tục vâng dạ.

 

“Tôi tin chắc tình hình cơ bản cậu cũng biết rồi, lát nữa cậu cầm danh thiếp của tôi đi tìm Nữu Nữu, cô ấy cũng là trợ lý của Lý Du, chăm sóc sinh hoạt của cậu ấy khá nhiều, nơi ở ăn uống các loại cậu cứ nói với cô ấy. Hôm nay Lý Du nghỉ ngơi, không ở trong công ty, nếu không cũng cho cậu gặp mặt cậu ấy. Mà cũng không vội, sau này thời gian còn nhiều, cậu sẽ thấy Lý Du nhanh thôi.”

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế, chỉ không đến hai giờ, Triệu Cường cứ vậy mà bán mình đi, cũng từ đây mà dây dưa không rõ cả đời với Lý Du.

 

Triệu Cường cầm lấy địa chỉ Lý Minh đưa, một đường hỏi người tìm được phòng nghỉ của Lý Du thì cũng đã sắp đến giờ tan tầm.

 

Nhưng toàn bộ công ty vẫn người người ra vào tấp nập, không hề có không khí sắp tan tầm chút nào.

 

Quả nhiên là công ty giải trí, thời gian làm việc và nghỉ ngơi không hề giống bình thường.

 

Cửa phòng nghỉ không khép hoàn toàn, từ bên ngoài vẫn có thể nhìn thấy đèn sáng bên trong.

 

Lý Du là trụ cột của Tân Huy, phòng làm việc đương nhiên là phòng đơn sang trọng.

 

Triệu Cường cẩn thận đẩy cửa ra, thò đầu vào thì trông thấy một cô gái mặc áo phông trắng quần bò tóc buộc đuôi ngựa đưa lưng về phía cửa không biết đang bận rộn làm gì đó.

 

Chắc cô gái này hẳn là Nữu Nữu rồi.

 

“Xin chào.” Triệu Cường gõ cửa.

 

Nữu Nữu nghe thấy tiếng nói thì quay đầu lại, trông thấy Triệu Cường đứng ở cửa, vội vàng thả đồ đang cầm trong tay xuống rồi đứng lên.

 

Lúc này Triệu Cường mới thấy rõ thứ vừa rồi cô nàng đang bận sửa soạn chính là một xấp giấy rất dày, đoán chừng có thể dày bằng ba bộ từ điển Hán – Anh chồng lên nhau.

 

Nữu Nữu thấy anh nhìn chằm chằm vào đống giấy kia bèn giải thích: “Đây là kịch bản mấy bộ phim tiếp theo của Lý Du, tôi chuẩn bị trước cho cậu ấy.”

 

Quả nhiên làm ngôi sao sống cũng không giống người bình thường, trước sân khấu thì tỏa sáng, sau sân khấu lại có nhiều mệt mỏi. Triệu Cường không nhịn được mà nghĩ.

 

“Chắc cậu là Triệu Cường nhỉ?” Nữu Nữu thấy Triệu Cường không nói lời nào nên lên tiếng trước.

 

Lúc này Triệu Cường mới hoàn hồn, vội vàng đáp hai tiếng rồi đưa danh thiếp của Lý Minh ra.

 

Nữu Nữu tiếp nhận nhìn một cái rồi lập tức ném sang một bên, nói với Triệu Cường: “Anh Minh đã gọi điện cho tôi rồi, để tôi dẫn cậu đi làm quen xung quanh. Công ty sẽ sắp xếp nơi ở, đợi lát nữa xong việc tôi sẽ đưa cậu đi xem.”

 

Triệu Cường đồng ý.

 

Nữu Nữu để Triệu Cường ngồi trên ghế sô pha, bản thân cô thì nhanh chóng sắp xếp tốt lại đống kịch bản kia rồi cất kĩ vào trong tủ, sau đó gọi Triệu Cường.

 

Nữu Nữu mang Triệu Cường đến một khu chung cư, Triệu Cường nghĩ chắc hẳn đây là khu ký túc xá công ty sắp xếp cho bọn anh.

 

Triệu Cường theo Nữu Nữu đi vào một tòa nhà, trong tòa nhà không có thang máy. Hai người đi bộ một mạch lên tầng sáu, đây là thói quen bình thường của Triệu Cường nên cũng không cảm thấy mệt mỏi gì, nhưng Nữu Nữu thì mới chỉ đi một lúc đã uể oải đến mức thở hồng hộc, suýt chút nữa khiến Triệu Cường phải cõng cô nàng.

 

Hai người đi vào một căn hộ trên tầng sáu. Căn hộ không lớn, là phòng đơn, có một nhà vệ sinh và ban công. Có vẻ là lâu rồi không có người ở nên rất nhiều bụi bặm.

 

Nữu Nữu kéo một tủ quần áo trong góc ra, gọi Triệu Cường qua xem: “Đây là chăn bông với ga giường, đều là đồ mới, cậu có thế lấy ra dùng.”

 

Triệu Cường gật đầu tỏ vẻ đã biết.

 

Nữu Nữu khép cửa tủ lại rồi nói với Triệu Cường: “Ở đây mấy đồ cần thiết đều có, cậu xem qua xem còn thiếu gì nữa rồi lúc nào rảnh thì ra ngoài mua, cứ đưa hóa đơn cho tôi tôi sẽ trả cho. Còn vấn đề ăn uống thì trong công ty có căng tin, ở trong đoàn kịch thì cứ như mọi người nhận cơm hộp là được, không cần phải tự bỏ tiền.”

 

Cô lại dạo trong phòng một vòng thấy không còn gì để dặn dò nữa bèn chào tạm biệt với Triệu Cường: “Vậy cậu cứ sửa soạn sắp xếp đồ đi đã, chuẩn bị cho tốt để tối nay có thể ngủ ở đây. Tôi ở tòa nhà đối diện, phòng 305, có chuyện gì thì cứ tới tìm tôi không thì gọi điện thoại cũng được.”

 

Nữu Nữu nói xong câu đó thì đi.

 

Triệu Cường nhìn cả phòng đầy bụi quả thực khóc không ra nước mắt, vừa mới cam chịu số phận mà quét dọn, cửa phía sau lại mở. Triệu Cường quay lại nhìn, quả nhiên là Nữu Nữu.

 

Nữu Nữu không đi vào mà thò đầu từ cửa vào: “Quên mất không đưa cậu chìa khóa, ngại quá, à mà sáng mai tập trung ở công ty lúc 7 giờ, Lý Du mới tham gia một bộ phim nữa, muốn đến trường quay sớm, đừng đến trễ nhé.”

 

Nói xong Nữu Nữu ném chìa khóa lên mặt bàn cạnh tường rồi nhảy nhót rời đi.

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments