NYN 36

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Loading...
Xin chào, có vẻ như bạn đang sử dụng Adblock để chặn quảng cáo.
Nếu có thể, hãy tắt Adblock để ủng hộ tụi mình nhé.

Chương 36

Tiểu Mai được cấp cho một cái giỏ ← khá chắc chắn, là loại có khóa; một cái xẻng ← hơi cũ, hình như đã có không ít công nhân dùng trước đó; một đôi găng tay ← cái này thì lại là mới; một cái nón thợ mỏ rất cứng cáp, trước nón còn có một cái đèn pha; một bộ đồng phục làm việc ← cái này cũng mới, cho dù là số nhỏ nhất nhưng đối với vóc dáng hiện nay của Tiểu Mai thì vẫn hơi lớn.

‎Ngoài ra, còn có một cái túi đeo ở bên hông, trong đó đều là một số nhu yếu phẩm cần thiết, chẳng hạn như thực phẩm chứa nhiều năng lượng, tuy Tiểu Mai không dùng đến, nhưng anh vẫn được phân cho một phần.

“Còn gì muốn nói không?” Quản đốc đeo mặt nạ ngẩng đầu lên hỏi.

‎Tiểu Mai nhìn Vinh Quý đang nằm trong lòng mình.

“Tôi cần thêm một cái nón bảo hộ.”

‎Người đó dường như bật cười : “Theo quy định thì không được, nhưng hôm nay người cũng không nhiều, mắt nhắm mắt mở cho hai cậu vậy.”

‎Vừa nói ông ta vừa lấy một chiếc nón từ cái thùng dưới chân ra.

‎Vì thế trên đầu Vinh Quý… cũng đội một cái nón thợ mỏ.

‎Trước ngực đeo Vinh Quý, sau lưng đeo giỏ dụng cụ khai khoáng, bên hông treo một cái túi đa năng, ngoại trừ thân hình hơi lùn một chút, Tiểu Mai mặc trang bị chuyên biệt lên nhìn cũng không khác thợ mỏ thật sự là bao.

Anh được dẫn đến chỗ làm.

‎Người hướng dẫn vẫn là người đeo mặt nạ đó.

“Lên xe.” Ông ta huơ huơ tay với Tiểu Mai, đưa người đến cạnh xe vận chuyển quặng, đợi Tiểu Mai leo lên rồi, ông ta mới chậm rãi khởi động xe: “Vận may của cậu tốt đấy, hôm nay không có ai, nếu không thợ mỏ chỉ có thể ngồi phía sau.”

‎Ông ta chỉ về buồng xe phía sau, nơi vốn là xe kéo vận chuyển khoáng sản.

Ôm lấy đầu của Vinh Quý, Tiểu Mai mặc kệ ông ta.

‎Người đó cũng không tức giận, tự mình lái xe đi.

Mỗi hầm mỏ cách nhau rất xa, xe chạy khoảng bốn mươi lăm phút sau mới tới nơi cần đến, khác với tình trạng của hầm mỏ vừa rồi, khi tiến vào đây, xe đã dừng lại một lần, người đàn ông phải trình diện giấy tờ gì đó mới được phép vào.

Khác với hầm mỏ số bốn có thể tự do để người khác đến phỏng vấn xin việc, nơi này dường như cao hơn một bậc, cần phải có giấy tờ thông hành mới cho vào.

Đương nhiên, người phát hiện ra điều này là Tiểu Mai, Vinh Quý tuy là có thấy đấy, nhưng cậu không có suy nghĩ gì cả.

‎︿( ̄o ̄)︿

“Ơ? Thế mà còn có người mới đến à? Hầm mỏ số bốn không phải xảy ra sự cố sao? Mấy tên đó hẳn là đều bỏ chạy hết rồi mới đúng.” Phía đối diện người đàn ông đeo mặt nạ ở hầm số bốn cũng có một người đàn ông đeo mặt nạ đang ngồi, kiểu dáng mặt nạ phòng độc của hai người giống nhau, nhưng người đàn ông này cao to hơn hẳn. Chú ý đến chiều cao của Tiểu Mai, hắn ngây ra một lúc mới cười rộ lên nói: “Không lẽ đây là họ hàng của anh sao? Không ngờ còn thấp hơn cả anh…”

“Thấp bé thì sao? Tôi làm việc còn tốt hơn mấy tên vóc dáng cao lớn đấy!” Người đàn ông thấp bé phản bác, vỗ vỗ vai của Tiểu Mai: “Vóc dáng của những thợ mỏ ưu tú đều không cao, nhóc con, làm thật tốt cho hắn xem.”

Nửa câu sau là nói cho Tiểu Mai nghe.

‎Nghĩ cũng biết, Tiểu Mai tất nhiên là không thèm để ý ông ta, Vinh Quý ngược lại sức sống mười phần trả lời: “Nhất định rồi!!!”

Đột nhiên có một giọng nói oang oang phát ra từ trước ngực kẻ khác, tên đàn ông cao to bị dọa nhảy dựng: “Đây, đây là cái gì? Máy cát sét sao?”

‎Ngược lại là người đàn ông thấp bé dắt bọn họ qua đây có lẽ đã sớm nhìn thấy Vinh Quý, không những không kinh ngạc, ông ta còn cười cười: “Chính là tinh thần này, làm rất tốt.”

“Thợ mỏ phải làm việc ở rất sâu dưới lòng đất, đó là nơi cô đơn nhất, với trình độ kỹ thuật an toàn hiện nay, làm việc dưới đó thật ra cũng không cần quá lo lắng vấn đề an toàn, cần quan tâm ngược lại chính là vấn đề tâm lý, thợ mỏ ở lâu dưới lòng đất thường sẽ gặp phải vấn đề về phương diện tinh thần, có nặng có nhẹ, cho nên kiến nghị tìm vài người bạn thân cùng xuống đó, có người trò chuyện, đây là phương thả lỏng áp lực tâm lý rất tốt.” Đại khái là có lẽ hôm nay thật sự rất nhàn rỗi, người đàn ông thấp bé lại nói vài câu: “Nhưng dù có gặp phải vấn đề tâm lý đi chăng nữa cũng đừng lo, ở công trường có bác sĩ chuyên môn tâm lý.”

“Vâng vâng, vâng vâng.” Vinh Quý nghe rất nghiêm túc, vừa nghe vừa đáp lại, không cách nào cử động, cậu chỉ có thể dùng âm thanh biểu đạt bản thân đã nhớ hết rồi.

Rất vừa lòng với thái độ của Vinh Quý, người đàn ông thấp bé lại dặn dò thêm mấy câu, vỗ vỗ vai Tiểu Mai, tiếp đó căn phòng phía sau xuất hiện một thợ mỏ khác, người đó dẫn Tiểu Mai và Vinh Quý đi ra phía sau.

‎Nơi này hình như là phòng nghỉ của thợ mỏ, lúc bọn họ đi vào bên trong đã có tám người, người đứng người ngồi, thấy có người mới đến, cũng chỉ có hai người ngước lên nhìn họ một cái rồi lại lạnh nhạt xoay đầu đi chỗ khác.

Điều này khiến Vinh Quý, vốn dĩ định giới thiệu bản thân và Tiểu Mai, cố gắng hòa hợp vào tiểu đội thợ mỏ để tránh bị chứng trầm cảm, trở nên sững sờ.

Ngược lại, Tiểu Mai lại rất nhanh hòa hợp vào tập thể.

‎By thái độ cao lãnh, không thèm quan tâm ai, như thường lệ.

‎ =-=

Tính luôn cả người vừa dẫn họ qua đây, bây giờ trong phòng hiện có mười người (cộng thêm một cái đầu).

‎Không có bất kỳ ai nói chuyện với ai, trong phòng yên ắng vô cùng.

‎Lại hai phút trôi qua, trong phòng đột nhiên phát ra tiếng nhạc nhẹ nhàng. Không có ai nói gì, căn phòng bỗng nhiên bắt đầu hạ xuống!

Lúc đó Vinh Quý cũng hơi sợ, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Tiểu Mai, từ từ cậu cũng không còn sợ nữa.

Cứ hạ xuống như vậy khoảng hai mươi phút.

‎Tiếng nhạc cuối cùng dừng lại.

“Làm việc thôi‎.” Người phụ trách dẫn đường cho họ lúc nãy đột nhiên nói, sau đó cửa cũng lập tức mở ra.

‎Ngoài cửa không phải là cảnh vật như trước nữa mà là một mảng tăm tối.

‎Không nói thêm bất cứ điều gì, người thợ vốn đang đứng ở cửa dứt lời thì lập tức đi ra. Những người thợ khác ở trong phòng cũng nhanh chóng nối gót, rất nhanh chỉ còn lại mỗi Tiểu Mai trong phòng.

Kiểm tra lại cái ba-lô đeo Vinh Quý trước ngực, Tiểu Mai cũng đi ra.

Cửa nhanh chóng đóng lại, sau đó Vinh Quý nghe thấy tiếng bánh răng dây xích chuyển động, làm nền cho tiếng gió rít, căn phòng sau lưng họ lập tức di chuyển lên trên.

‎Ơ… Thì ra căn phòng lúc trước là một cái thang máy lớn? Trang trí cứ như phòng nghỉ, có thể xem đây là thiết kế có tình người không? Hay là nói tiết kiệm đây?

‎Vinh Quý giả vờ trầm tư một hồi.

‎Mà Tiểu Mai hiển nhiên không có loại suy nghĩ xa xôi này, đi theo sau mấy người thợ, anh bắt đầu tiến về phía trước.

“Đây là độ sâu bốn trăm mét của hầm số bảy, khoáng sản chủ yếu gồm: gecmani, đá đen, và cát Nepan đây là đá nguyên sinh của ba loại khoáng sản, quan sát kĩ một chút.” Người dẫn đầu đưa ra ba cục đá cho Tiểu Mai nhìn, cũng không hỏi Tiểu Mai xem rõ chưa, đã nhanh chóng cất vào.

Động tác của người đó quá nhanh, Vinh Quý chỉ kịp nhìn thấy hai cục đá với một nhúm bùn, ngay cả màu sắc cũng chưa nhớ được, đối phương đã vội vã cất đi rồi.

Vì thế Vinh Quý chỉ có thể cầu mong ánh mắt của Tiểu Mai tốt hơn cậu thôi, bởi vì cậu thật sự không nhìn thấy gì!

“Cậu qua bên kia.” Người đó chỉ về một phía: “Tám tiếng sau tập hợp ở đây.”

‎Nói xong câu này, anh ta bỏ đi.

Anh ta đi về phía bên phải, những người khác hầu như đều có khu vực làm việc được chỉ định, sau một vài tiếng bước chân, xung quanh họ đã không còn người nữa.

“Tiểu Mai…” Vinh Quý lo lắng gọi.

Bàn tay người máy thuộc về Tiểu Mai chạm vào mặt cậu, thuận theo đường nét gương mặt cậu, tay anh dừng trên nón bảo hộ của Vinh Quý, “két” một tiếng, đèn trên nón của Vinh Quý được bật.

‎Ánh sáng màu trắng chói lóa rọi sáng con đường phía trước của họ.

“Đi thôi.” Theo sau câu nói bình tĩnh của Tiểu Mai, họ đi về phía được chỉ định.

‎Nơi đó thật ra là một cái hang lớn.

‎Một cái hang đào sâu trên vách đá khổng lồ, đen thăm thẳm.

‎Bên ngoài cả cái thang cũng không có, chỉ có đinh sắt bên trên tường có thể dùng làm chỗ đạp chân, Tiểu Mai nhất định phải dựa vào mấy cái đinh sắt này leo vào trong, sau khi leo vào, họ liền tiến vào một nơi càng tối tăm hơn nữa.

Trước kia Vinh Quý chỉ biết ban đêm có màu đen, bây giờ cậu còn biết, cho dù là bóng tối, cũng có sâu cạn.

Bóng đêm nơi đây hiển nhiên là càng thêm tăm tối.

May là bên trong vẫn rộng rãi, không có chật hẹp như trong tưởng tượng của Vinh Quý.

“Cậu ở đây.” Để cái giỏ xuống đất, Tiểu Mai đặt Vinh Quý lên cái giỏ.

Sau đó anh bắt đầu làm việc.

“Tiểu Mai à, Tiểu Mai ơii!” Vinh Quý cũng bắt đầu “làm việc”.

Đối với Vinh Quý mà nói, bản thân bây giờ ngay cả tay cũng không có, “việc” duy nhất có thể làm là trò chuyện cùng Tiểu Mai.

‎Đối với nhiệm vụ này, cậu chấp hành rất nghiêm túc.

“Tiểu Mai, cậu nhìn rõ hình dạng của mấy loại đá đó chưa? Cậu có đào được không?” Cậu sẽ đi vào trình độ chuyên môn trước.

“Chưa, đào không được.” Tiểu Mai vẫn trả lời đơn giản ngắn gọn như vậy.

“Hả?” Bất ngờ thật đấy. Vinh Quý tuy hỏi thế, cậu nhưng đã cho rằng Tiểu Mai sẽ cho cậu một câu trả lời khẳng định, sau đó cậu sẽ thuận thế khiêm tốn thỉnh giáo làm sao phân tích khoáng thạch, Tiểu Mai sẽ kiên nhẫn giảng giải cho cậu, cứ như vậy, Tiểu Mai không phải có thể nói nhiều hơn rồi sao?

Đương nhiên, cậu đoán mình sẽ không học được cách phân biệt khoáng thạch đâu.

“Vậy phải làm sao đây? Anh ta cất đi nhanh quá, tớ căn bản nhìn không rõ hình dạng của đá…” Vinh Quý nhất thời buồn rầu, sau đó cậu bắt đầu liều mạng nhớ lại: “Cục đá đầu tiên… có chút xanh lam? Cục thứ hai… màu đen? Màu xanh lá? A a a a! Hình như có rất nhiều màu! Sau đó cục bùn thứ ba là…”

‎Sống chết cũng không nghĩ ra màu của cục bùn cuối là gì, Vinh Quý cuối cùng quyết định không suy nghĩ nữa, cậu tiếp tục trò chuyện với Tiểu Mai: “Nhưng mà hiếm thấy có gì mà Tiểu Mai chưa gặp qua nha.”

‎Tuy Tiểu Mai chỉ là một người máy nhà quê bình thường, thế nhưng biểu hiện bình thường của anh quá bác học, dường như không gì mà anh không biết, nên Vinh Quý đoán trước đây anh chắc chắn đã đọc qua rất nhiều sách.

Không phải chưa thấy qua, chỉ là chưa từng thấy loại đá thấp kém vậy thôi, Tiểu Mai không nói gì nhưng nghĩ trong lòng.

Những loại quặng nằm sâu dưới lòng đất này thật ra cũng không có tác dụng gì, cho dù được tinh luyện đến độ tương đương cao cấp, cũng không cách nào phát huy được giá trị thật sự của chúng, nơi có thể phát huy giá trị thật sự của chúng vẫn là “Không Trung”, nhất là đá đen, đá tinh luyện đến độ thuần khiến cao nhất sẽ biến thành màu trắng, trọng lượng khá nhẹ, là vật liệu không thể thiếu để xây dựng thành Không Trung, đương nhiên, khi đó nó cũng không còn gọi là “đá đen”…..

‎Chỉ biết được dạng thuần khiết nhất của chúng, Tiểu Mai quả thật chưa từng thấy qua hình dáng vốn có của nó.

Bất quá, điều này không trở ngại công việc đào đá của anh.

Là người mới, những người kia nhất định phân chỗ kém nhất cho anh, nhưng không cần gấp, kém cũng có chỗ tốt của kém.

Đầu tiên là không gian, cái hang này rất rộng rãi, rõ ràng đã bị người khai thác đào rất lâu mới được như vậy, những khoáng thạch có thể đào bên trong khẳng định đều bị đào sạch, đây chính là chỗ tốt thứ hai.

Thợ mỏ chỉ lấy đi khoáng thạch, những nơi còn lại cơ bản sẽ không đụng đến, vừa vặn có thể giúp người đến sau nghiên cứu xem nơi nào có thể xuất hiện khoáng thạch, chủng loại của khoáng thạch tuy không thể xác định, nhưng sau này khi anh đào ở điều kiện tương tự thì chắc chắn sẽ xuất hiện khoáng thạch mới.

‎Nói tổng quát, đây là một nơi tốt.

Tốt hơn nhiều so với những nơi chưa từng được đào, không biết có khoáng thạch hay không.

‎Phân tích trong lòng một hồi, Tiểu Mai bắt đầu nghiên cứu bốn bức vách.

Mà trước đó, anh lấy đồ trong túi đeo bên hông ra, những thứ thợ mỏ khác cần dùng trong công việc, bên trong túi có một ít thức ăn, thuốc, thậm chí còn có một máy cát sét, và hai cục pin.

Tiểu Mai chỉ lấy pin, đối với anh mà nói, chỉ có cái này là xài được, còn lại đều vô dụng.

Vinh Quý ngược lại, nhìn thấy thức ăn, trước mắt sáng lên, khi nhìn thấy máy cát sét, mắt càng sáng rõ hơn!

“‎Tiểu Mai Tiểu Mai! Mau mở máy cát sét đi, tớ muốn nghe hát nhe!”

Vì thế Tiểu Mai liền đem “đống rác” mình định vứt đi bày bên cạnh cái đầu của Vinh Quý.

Dựa theo yêu cầu của Vinh Quý, anh cố ý chỉnh cho cậu đài âm nhạc.

Vinh Quý mãn nguyện rồi ← hang nhỏ càng náo nhiệt đúng không? Tiểu Mai sẽ bớt cô đơn tịch mịch nha!

Tiểu Mai cũng hài lòng ← Có máy cát sét, âm thanh của Vinh Quý nhỏ hơn một chú, hơn nữa cũng không cần phải dính lấy bắt mình nói chuyện nữa.

‎Vì vậy, Vinh Quý bắt đầu nói chuyện với máy cát sét.

Tiểu Mai bắt đầu làm việc.

Hai người cứ như vậy mà qua hết tám tiếng đồng hồ.

Tám tiếng sau, máy cát sét hết điện, bên trong hầm mỏ chỉ còn tiếng hát của Vinh Quý vừa học được không ít bài hát mới.

‎Nhìn thấy Tiểu Mai lao động vất vả quay lại, Vinh Quý đắc ý rút ra kết luận: “Tớ dùng được lâu hơn nó à nha ~~~.”

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Loading...
avatar
  Subscribe  
Notify of