NGƯỜI GIÁM HỘ 37

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Loading...
Xin chào, có vẻ như bạn đang sử dụng Adblock để chặn quảng cáo.
Nếu có thể, hãy tắt Adblock để ủng hộ tụi mình nhé.

Chương 37

Trên chiếc giường king size màu xám có hai thân thể đang quấn lấy nhau cùng triền miên.

Toàn thân Yến Giác đỏ hồng như con tôm luộc, ngực phập phồng ghé lên người Chung Hàn, trong miệng y đang nhiệt tình phun ra ngậm vào dương vật nam tính của người đàn ông kia, khuôn mặt diễm lệ không thể không cọ xát lông chim ở hạ thân hắn.

Tuy y khẩu giao không được tốt nhưng nếu đó là của Chung Hàn thì y sẽ càng ra sức, nghe thấy hắn phát ra thanh âm gợi cảm lại càng khiến y dốc sức cố đẩy đại xúc xích xuống sâu yết hầu, trướng tới mức khiến đuôi mắt y đỏ lên, trong khoang miệng đều là mùi vị của hắn.

Cảm giác được khẩu giao rất sướng nhưng Chung Hàn vẫn khống chế dục vọng không đâm sâu trong cổ họng Yến Giác, dù sao đây là bảo bối yêu dấu của mình, nếu làm bị thương thì người đau lòng nhất vẫn là mình.

Chung Hàn gồng cơ bắp nhẫn nhịn, hai bàn tay ôm lấy hai cánh mông của Yến Giác tùy ý hết xoa rồi niết khiến trên mông toàn là dấu tay, làn da dần dần phiếm đỏ.

Yến Giác hừ mũi mang theo cỗ hương vị lẳng lơ, mông không ngừng vặn vẹo qua lại.

Kẽ mông đã sớm ướt nhẹp dính nhớp. Ngón tay nhẹ nhàng đút vào dán lên nội bích, hết rút rồi đâm vào vang lên tiếng nước òm ọp.

Chung Hàn cảm thấy chỉ dùng tay thì không đã ghiền, hắn còn muốn Yến Giác càng dâm hơn. Vậy nên hắn úp mặt lên giữa kẽ mông y, chóp mũi chạm vào xương cụt, môi bao lấy huyệt khẩu ướt át rồi dùng sức hút lấy tựa hồ như muốn nếm thử dâm dịch bên trong.

Thân mình Yến Giác run lên, há miệng thở dốc khiến dương vật ở trong miệng thoát ra ngoài đập bang lên mặt y ướt nhẹp. Khoái cảm mãnh liệt chạy dọc khắp người khiến ngón chân y co lại, vừa níu lấy drap giường vừa cố gắng chạy trốn.

Một tay Chung Hàn cầm lấy dương vật của Yến Giác, gương mặt ngẩng lên nhìn gáy y, giọng khàn khàn nói: “Sao lại co người giống thỏ con rồi?”

Vành mắt Yến Giác đỏ lên ầng ậng nước, môi dán lên đồ chơi của Chung Hàn, vẻ mặt vừa thuần phục vừa dâm mỹ.

“Sướng….. Thật sướng….. Chung Hàn, anh mau mau liếm em đi…”

Chung Hàn như muốn phạt nên cắn một cái lên mông thịt trắng nõn, thấp giọng nói: “Kêu ba ba mới tiếp tục liếm cho em.”

Cuộc trao đổi này đối với Yến Giác không hề thiệt, Yến Giác còn cảm thấy vui sướng nữa, run eo lớn tiếng gọi ‘Ba ba’, tiếng sau càng kêu to hơn, càng câu hồn hơn, y giống như ăn trúng xuân dược không ngừng đòi hỏi.

Chung Hàn vừa lòng cười, ôm cái mông tròn trịa, duỗi đầu lưỡi ra linh hoạt từ khe hở chui vào, đầu lưỡi cuốn lại liên tục liếm láp.

Tràng nội bích cảm nhận đầu lưỡi bên trong không ngừng run, dịch thủy càng chảy ra nhiều hơn chảy xuống mép đùi rồi đi xuống trước ngực Chung Hàn.

Eo Yến Giác đã mềm như cọng bún, sức lực toàn thân đều đã bị người phía sau không lưu tình hút đi, tứ chi y nhũn ra, tay ôm lấy côn thịt của Chung Hàn làm điểm tựa, chân suýt quỳ không nổi, thiếu chút nữa là ngã ngồi lên mặt Chung Hàn.

Cửa động hồng nộn mở ra, dịch thủy tràn ra bên ngoài, Chung Hàn vừa liếm vừa thọc hai ngón tay vào trong xoay tròn, ấn lên điểm mẫn cảm nhô lên, vừa đâm vừa chọc. Yến Giác tức thì như bị điện giật, cả người đều run bần bật, dương vật ở trong tay người đàn ông kia co giật bành trướng lên.

Biết y sắp cao trào, Chung Hàn đột nhiên dùng tay đè lên điểm mẫn cảm bên trong kia, lòng bàn tay chà xát liên tục dương vật của y khiến Yến Giác vừa đau vừa sướng, không biết liêm sỉ kêu nyan nyan ~

Y hét lên rồi bắn vào tay hắn.

Yến Giác yếu ớt ngẩng đầu lên, miệng hé mở ngậm lấy côn thịt rồi ngậm sâu xuống, lưỡi đảo quanh quy đầu, dùng sức hút sau đó côn thịt kia trướng lớn rồi bắn vào miệng y.

Lòng bàn tay Chung Hàn dính nhớp tinh dịch của Yến Giác.

Chung Hàn liếm khóe miệng, nhìn chằm chằm vào nhục huyệt khép mở kia, dùng tay dính tinh dịch thọc vào bên trong tiếp tục mạnh mẽ khuếch trương.

Yến Giác thất thần ngã quỵ một bên thở dốc, thân thể nằm trên giường run run.

“Chưa xong mà, ba ba còn chưa đút vào đâu.” Chung Hàn đỡ dương vật cọ lên mông Yến Giác trêu ghẹo, bàn tay ướt đẫm dạo chơi trên người Yến Giác.

Thân thể y vừa nam tính lại vừa xinh đẹp. Khung xương thon dài được cơ bắp mềm dẻo bao bọc lấy, làn da bóng loáng, trắng nõn mịn màng, xúc cảm rất tốt. Chung Hàn sờ tới nghiện, càng sợ càng phê.

Yến Giác mở nửa mắt, nhẹ nhàng hừ, thân thể mềm không xương, một chân lười biếng rũ xuống mép giường nâng lên để lộ mắt cá chân tinh xảo duyên dáng, hai chân phóng đãng mở ra, nơi tư mật phiếm thủy quang lộ mở, dưới giường đã thấm ướt thành một mảnh.

Y vẫy tay với Chung Hàn, khuôn mặt lộ ra phong tình khác biệt một trời một vực với ngày thường nhưng Chung Hàn đều yêu thích cả hai mặt này của y.

“Ai nói không được.. Phắc em..”

Hai chữ cuối thực nhẹ gần như không thể nghe thấy nhưng Chung Hàn lại nghe rõ ràng giống như chuông vang bên tai, chấn động tới mức khiến hắn đánh mất lý trí, cuồng dã nâng lên một chân của Yến Giác, thấp người đâm vào.

“A!”

Yến Giác tựa thống khổ tựa sảng khoái kêu lên, ngón chân trắng mịn lả lướt trong không trung, lúc lơ đãng sẽ đụng vào gáy của Chung Hàn. Hắn vừa đâm vào vừa nghiêng đầu gặm cắn đùi non của Yến Giác lưu lại dấu răng rồi mút lấy thành dấu hôn.

Hai chân Chung Hàn càng nâng lên, vòng eo cường tráng càng tựa như dây kéo để dương vật thô tráng lấy đà đâm vào, hắn đẩy ra một chút rồi lại nhét toàn bộ vào trong. Hai viên tinh hoàn đánh lên mông Yến Giác khiến da thịt y càng thêm đỏ.

Yến Giác bị đỉnh high quá thiếu chút não bay luôn, thân thể như con diều ngả nghiêng theo gió, tay cố nắm lấy đầu giường chống đỡ, hai đầu vú đỏ đỏ sưng sưng run rẩy nảy lên.

Chung Hàn không khách sáo nắm lấy hai núm vú câu nhân rồi dùng đầu ngón tay niết: “Thật chặt… Bảo bối, em cắn tôi sướng quá…”

Hắn xoa nắn ngực Yến Giác, bên dưới lại như máy đóng cọc đâm không ngừng nghỉ, trên trán nổi gân xanh, dưới đáy mắt là dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.

Thanh âm Yến Giác như vụn vỡ, đứt quãng nói: “Ôm em…. Ba ba….. Ôm con….. Mau……….”

Chung Hàn kéo người lên ôm vào trong ngực, tay nâng mông đỉnh mạnh về phía trước. Huyệt khẩu bị đâm mềm nhũn, bạch dịch ở nơi giao hợp chảy xuống, văng khắp nơi trên drap giường.

“Sướng không hử? Bảo bối…. Mau nói cho ba ba nghe em có sướng không..” Chung Hàn cắn lên cổ Yến Giác cẩn thận liếm.

Yến Giác kêu tới khàn họng: “Sướng…. Lại đâm con đi, ba ba thao con!”

Ở trước mặt Chung Hàn, Yến Giác đã sớm vứt đi tự tôn cao ngạo của bản thân, cam tâm tình nguyện giao bản thân lên, cùng hắn chìm vào hố sâu tình dục, dán lên người hắn vặn vẹo người chà xát.

Chung Hàn ngậm lấy yết hầu của Yến Giác, vừa cắn vừa nói: “Được, ba ba sẽ làm em càng sướng hơn nữa, khiến em không bao giờ muốn dứt ra.”

Cạnh giường theo tần suất luật động phát ra thanh âm kẽo kẹt hòa lẫn cùng tiếng da thịt va chạm với nhau kích thích màng tai người nghe.

Chung Hàn thay đổi tư thế, bá đạo đùa bỡn Yến Giác, từ trên giường xuống dưới giường, rồi từ dưới giường chạy lên trên giường, hai khối thân thể ướt đẫm mồ hôi cùng tinh dịch quấn chặt lấy nhau không rời.

“A…..A!”

Làm tình kịch liệt khiến huyệt khẩu Yến Giác mở rộng chảy dịch không ngừng, y giống như con rối đứt dây ngã lên giường, từ eo trở xuống lại bị người nâng lên cao, chỉ có dương vật cắm trong mông làm điểm chống đỡ.

“Chậm một chút….. Ba ba, chậm lại! Con chịu không nổi nữa…”

Chung Hàn cắn đùi Yến Giác khiến không chỗ nào không lưu lại dấu ấn, hắc lắc người, cắn răng nói: “Không thể. Mau cắn chặt nó đi.”

Cả người bị xoay lại, úp mặt xuống giường, thân thể chổng ngược lên khiến đại não Yến Giác có chút trương lên, trước mắt choáng váng không thấy rõ: “Đổi tư thế… Đổi!”

Chung Hàn thỏa mãn thỉnh cầu của y, cười xấu xa, ôm người từng bước một chậm rì rì đến trước cửa sổ.

“A! A!”

Loại tư thế này càng thêm tiện lợi cho côn thịt đâm sâu vào bên trong, Yến Giác nắm lấy đầu tóc Chung Hàn thở dồn dập.

“Bảo bối, đỡ cửa sổ.”

Chung Hàn không nói một lời rút dương vật ngoài khiến bên trong trống rỗng, Yến Giác đứng xoay mông, bất mãn nói: “Đừng đi ra ngoài, ba ba mau…. cắm vào, ngứa..”

Chung Hàn hôn lên gáy y: “Ngoan, đỡ cửa sổ đi, vểnh mông lên, ba ba đút em ăn no.”

Đại trạch ở ngoại ô, ngoài cửa sổ ngoại trừ cây cối thì không còn gì khác. Dù như vậy nhưng trong lòng vẫn có cảm giác thấp thỏm sợ bị phát hiện. Yến Giác hưng phấn khiến đầu ngón tay khẽ run, tay ấn lên thủy tinh lạnh lẽo, mông vểnh cao lùi về sau.

Chung Hàn hài lòng, tách ra hai cánh mông đè lấy cửa động không kịp khép lại lại lần nữa thọc vào.

“A!” Yến Giác ưỡn người về trước, đầu vú mẫn cảm cọ xát lên thủy tinh kích thích nhục huyệt co chặt lại.

“Thật lẳng lơ.” Chung Hàn cười cắn vai Yến Giác.

Yến Giác nắm chặt tay, quay đầu lại, dùng con ngươi ngập nước nhìn hắn, nhẹ hỏi: “Thích sao?”

“Không.”

Một chữ ngắn gọn nhưng khiến Yến Giác thất vọng tột cùng, Chung Hàn cười xấu xa, bổ sung nói: “Là yêu đến chết.”

Tâm tình lên xuống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, Yến Giác trở tay nắm lấy cổ Chung Hàn, hung hăng cắn lên đôi môi sếch xy của Chung Hàn: “Tên khốn nhà anh!”

Chung Hàn nhẹ cong môi, ôn nhu ngậm lấy môi dưới của Yến Giác: “Tôi biết thừa em thích muốn chết tên khốn này rồi.”

Bây giờ với hai người, thiên ngôn vạn ngữ đều là dư thừa, Yến Giác nhiệt tình dâng lên đầu lưỡi chủ động cùng triền miên với hắn. Chung Hàn đảo khách thành chủ, một bên hôn một bên hung hăng vùi hạ thể vào trong nhục huyệt ấm áp kia, áp chặt bắn vào bên trong không thiếu giọt nào.

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Loading...
avatar
  Subscribe  
Notify of