NYN 46-47

Nếu bạn có thời gian rảnh, mỗi ngày hãy ấn vào một cái QC và xem nó trong vài giây để ủng hộ tụi mình nhé, cảm ơn bạn rất nhiều ^^

 

Chương 46

 

Thế giới của người lùn nam nhiều nữ ít, người lùn nữ đặc biệt được yêu thích.

 

Sau lưng một cô gái có một hàng dài đàn ông theo đuổi, đối với phái nữ của dân tộc khác thì đây là đãi ngộ mà số ít cô gái có sức hấp dẫn cực lớn mới có được, nhưng trong thế giới người lùn, đó là chuyện như cơm bữa đối với phái nữ, kể cả là cô gái có vẻ ngoài bình thường nhất, phía sau cũng có đến bốn năm người theo đuổi~

 

Dường như…… Có vẻ…… Đại khái……

 

Bốn vị khách trên nóc xe vì theo đuổi người lùn nữ ngồi cạnh mình mà đến.

 

 

Vinh Quý chỉ là hơi tối não trên phương diện này nhưng cậu cũng không ngốc, sau khi xe di chuyển được một lúc cậu cũng lần mò ra được nguyên do.

 

Đã thông suốt, lại quan sát cách năm vị khách tiếp xúc với nhau, càng nhìn, cậu càng cảm thấy mình và Tiểu Mai sáng lấp lánh hơn.

 

Hai cái bóng đèn to đùng đây chứ đâu nữa~

 

Vì thế cậu rút mình co người lại về phía Tiểu Mai hơn, giảm thiểu sự tồn tại của bản thân hết sức có thể.

 

Còn về Tiểu Mai…… Tiểu Mai vẫn không thèm ngó nghiêng mà lái xe, dường như không hề phát hiện ra qua hệ mập mờ của hành khách trên xe, anh không nói lời nào chỉ lo lái, thái độ cực kỳ lạnh nhạt.

 

Ngay trong bầu không khí kì lạ này, thành phố Yederhan ngày càng gần hơn.

 

Vinh Quý nhờ vào số đèn giao thông phán đoán điều này. Ở dưới lòng đất, hầu như chỉ có thành phố mới có đèn, dọc theo con đường đèn mỗi lúc một nhiều, cảnh vật bên ngoài cũng càng rõ ràng hơn.

 

Hình dạng của đèn đường cũng rất đặc biệt, trông giống lùm cây nấm.

 

Đi thêm một đoạn, Vinh Quý kinh ngạc phát hiện cây cối bắt đầu xuất hiện ven đường.

 

Không phải gì xa lạ, chính là nấm rơm! Loạn nấm này to hơn nhiều so với nấm trong trí nhớ của cậu, hơn nữa màu sắc phong phú hơn, phần lớn trên đầu nấm còn có đốm, từng lùm, từng bó, thẳng tắp ngay ngắn quy luật phân bố hai bên đường, vừa nhìn liền biết ngay không phải dạng sinh trưởng tự nhiên, nhất định là do người sắp xếp.

 

Những cây nấm này không chỉ có vẻ ngoài đặc sắc, phần thân cây của chúng còn có thể phát sáng, ánh sáng của một cây nấm không phải rất mạnh, nhưng nhiều cây nấm đứng cạnh nhau, ánh sáng chúng phát ra sáng không kém đèn đường trước đó. Chúng phát ra đủ màu sắc, hơn nữa rất dịu, di chuyển trên con đường cao tốc được đèn nấm chiếu sáng, Vinh Quý nhất thời có cảm giác bản thân đang trong thế giới cổ tích.

 

Vinh Quý không nhịn được nữa, luồn qua cánh tay Tiểu Mai, cậu tò mò nhào về phía cửa sổ cạnh Tiểu Mai, nhìn ra ngoài.

 

Theo số lượng lớn càng lúc càng nhiều, trước mặt bọn họ đột nhiên xuất hiện một “cây nấm” to hơn nữa.

 

Chỉ là trông giống nấm mà thôi, nhìn kĩ thì đó hình như là một thành phố!

 

Không giống thành Ngạc Ni, trên đất thành Ngạc Ni dường như không có công trình kiến trúc nào ra hồn, kiến trúc của họ dưới lòng đất, từng hầm từng hầm mỏ than sâu mấy trăm mét rộng lớn đó chính là công trình vĩ đại nhất của họ.

 

Mà Yederhan là một thành phố thực sự! Có một cánh cửa thành cực kì cao, vượt qua cửa thành, từ xa có thể nhìn thấy các công trình kiến trúc mang nét đặt trưng của địa phương, cao có thấp có, mà ngoài cửa thành, xe cộ xếp thành hàng, mọi người đang lần lượt vào thành.

 

Vinh Quý thậm chí có thể nhìn thấy sau cửa thành có một tòa kiến trúc màu trắng đặc biệt cao, cứ như chạm đến đỉnh trời, căn bản không thấy được đầu của nó.

 

Tất cả trước mắt mình thực sự quá mới lạ, Vinh Quý cam thấy tròng mắt của mình sắp muốn rớt ra luôn rồi.

 

“Dừng xe ở đây đi.” Vinh Quý đang bị cảnh vật trước mắt hấp dẫn, não trống rỗng, thì giọng nói lành lạnh của vị khách nữ duy nhất trên xe vang lên.

 

Toi rồi – Vinh Quý mới nhớ ra “việc làm thêm” của mình.

 

Tuy ban đầu cảm thấy bản thân là bóng đèn ngại lên tiếng, nhưng sau đó cậu chỉ toàn lo ngắm cảnh bên ngoài thật, triệt để quên mất trên xe còn có khách, vì thế, cả chuyến xe cậu không nói được bao nhiêu câu, Tiểu Mai càng sẽ không chủ động trò chuyện với hành khách, bọn họ cứ thế mà im lặng suốt cả chuyến xe?!

 

Không biết hành khách có thấy mình lạnh nhạt quá không ta……

 

Vinh Quý đang bất an liền thấy cô người lùn rút tấm thẻ ra, Tiểu Mai cũng lấy thẻ thông hành ra, nghe “tít” một tiếng, Vinh Quý nhận được thông báo thẻ thông hành được chuyển tiền vào (tin tức của tài khoản liên danh gia đinh được chia sẻ chung).

 

“Dịch vụ của các cậu rất tốt, tốc độ xe ổn định, cũng không quấy rầy hành khách, đây là lần đầu tiên tôi ngồi xe thấy thoải mái yên tịnh như thế, tiền thừa xem như là tiền bo cho hai cậu.”

 

“Có thể liên lạc với các cậu qua thẻ thông hành chứ? Tôi muốn giới thiệu cho mấy chị em khác nữa.”

 

Nghe người lùn nữ nói vậy, Vinh Quý chớp chớp mắt: Loại dịch vụ như họ…… Không chỉ được bo thêm tiền mà còn có khách lâu dài nữa?

 

Dù nghe hơi khó hiểu nhưng cậu vẫn gật lia lịa ngay lập tức.

 

“Tình cảm của hai người tốt thật, mai mốt tôi cũng muốn tìm một người bạn trai như vậy.”

 

“Sau cùng, chúc hai cậu sớm sinh quý nữ.”

 

Người lùn nữ trước khi đi quăng xuống một chuỗi bom, song liền ung dung bỏ đi.

 

Để lại Vinh Quý:

 

“Sớm sinh quý nữ ~”

 

“Sớm sinh quý nữ ~”

 

“Sớm sinh……”

 

Ngay lúc cô người lùn nữ quay lưng bước đi, bốn tên trên nóc xe cũng liên tiếp nhảy xuống, không chỉ trả tiền xe và tiền bo như người lùn nữ thôi, họ còn bày tỏ với Vinh Quý rằng sau này có cần sẽ liên hệ với họ.

 

Lần đầu ra làm ăn đã có năm vị khách quen rồi, Vinh Quý lại không thấy vui chút nào. Cậu chỉ bản thân lại chỉ Tiểu Mai: “Bọn họ…… có khi nào đã hiểu lầm gì không?”

 

“Còn vụ…… bạn trai gì đó nữa, nhất định là chỉ tớ chứ hả?”

 

Câu trả lời của Tiểu Mai là ——–

 

Mặt không cảm xúc, anh lại khởi động xe đi tiếp.

 

Thủ tục vào thành vô cùng đơn giản, chỉ cần quét thẻ thông hành, thấy được số điểm tích lũy đạt yêu cầu là đủ rồi.

 

Chẳng qua là xếp hàng khá mất thời gian thôi.

 

Ở ngoài cửa nhìn trộm được có một góc thôi đã khiến Vinh Quý cảm thấy mới mẻ rồi, đợi khi họ được phép vào thành, sau khi xe vào đến, cảm nhận của cậu càng phong phú cụ thể.

 

Đùng, đùng, đùng – Đây là tiếng búa gõ kim loại.

 

Keng, keng, keng – Đây là tiếng rèn.

 

Phù, hừ, phù – Đây là tiếng kéo ống thổi lửa.

 

Còn có tiếng còi huýt huýt.

 

Cảm nhận đầu tiên của Vinh Quý về thành phố này là âm thanh!

 

Giống hệ như đang ca hát vậy đó! Radio từng phát qua mấy bài hát mang nét riêng của thành Yederhan, giai điệu không phải cũng hệt như thế này sao?

 

Những tiếng đó càng lúc càng lớn, Tiểu Mai lái Đại Hoàng lên con đường thành phố.

 

Bọn họ đang ở trên một con đường nhỏ hẹp, nằm ở rìa thành phố, theo lý mà nói đây không phải là nơi phồn hoa, thế nhưng hai bên đường chi chít các sạp hàng, toàn bộ đều là sạp rèn!

 

Vinh Quý cuối cùng cũng thấy được người lùn khá tiếp cận ấn tượng về người lùn của cậu.

 

Toàn là người lùn nam lực lưỡng! Dáng người không cao ←Đương nhiên, so với cậu và Tiểu Mai thì cũng chỉ cao hơn một chút, có điều, cơ thể bọn họ lực lưỡng hơn gấp mấy lần! Ngoài da đều là từng khối từng khối cơ bắp! Nhìn xuống, cũng toàn là cơ bắp!

 

“Tiểu Mai! Tiểu Mai mau nhìn xem, là cơ bụng đó!” Vinh Quý ngồi trên người Tiểu Mai còn không chịu đàng hoàng, cậu kích động xoay qua xoay lại trên người Tiểu Mai.

 

Sau đó, cậu cuối cùng cũng thấy được người lùn nữ “cao lo vạm vỡ” trong truyền thuyết.

 

Có lẽ là vì các sạp rèn thép quá nóng, mấy cô người lùn đều mặc đồ hở rốn, các cô ấy dáng người nhỏ bé, cây búa trên tay còn to hơn đầu, lúc giơ lên làm người ta lo lắng liệu các cô ấy có tự đập trúng mình hay không, thế nhưng búa nào búa nầy đập xuống vững vàng, cơ bắp trên cánh tay thon dài căng chắc, đường nét cơ bắp cũng săn lại, từng búa một đập xuống vững vàng theo sau.

 

Đùng – một tiếng, bùa và vật ma sát tạo nên âm hưởng mạnh mẽ.

 

Động tác của người lùn nữ thực sự quá đẹp, Vinh Quý vì vậy mà nhìn ngẩn ngơ.

 

Mỗi sạp đều rất nhộn nhịp, tiếng rèn sắt liên miên không dứt, đinh đinh đang đang, cả con đường dường như đang hát.

 

Nghe hay cực kỳ.

 

Suy nghĩ của Vinh Quý như thế, cậu cũng nói hệt vậy với Tiểu Mai.

 

Cậu còn nói sau này trở thành ca sĩ nổi tiếng, nhất định phải hát một bài ca riêng về rèn sắt.

 

“Thật sự nghe hay vậy sao?” Cậu vừa nói xong Tiểu Mai liền hỏi.

 

Vinh Quý gật đầu chắc chắn.

 

Vì thế Tiểu Mai liền nói tiếp: “Vậy chúc mừng cậu, sau này có thể nghe cho đã.”

 

“Hả?” Vinh Quý khó hiểu.

 

Sau đó Tiểu Mai liền đặt một phần hợp đồng thuê nhà trước mặt cậu: “Tôi xem khá lâu rồi, căn này rẻ nhất, khuyết điểm duy nhất là nằm ngay trung tâm của mười lò rèn, rất ồn.”

 

“Có hai căn phòng, một căn được cách âm sơ bộ, một căn hoàn toàn không cách âm.”

 

“Cậu đã thích nghe tiếng rèn sắt đến vậy, căn không cách âm dành cho cậu.”

 

“Ờ. Hở?!!!!”

 

Vậy nên, ngay lúc Vinh Quý ngẩn ngơ ngắm cơ bụng lắng nghe tiếng đập sắt, Tiểu Mai đã hiệu suất cao tìm được nơi dừng chân cho cả hai.

 

Không có tiền ở khách sạn thoải mái, tất cả tiền còn dư lại trên người họ không ngoài tiền xe và tiền bo vừa rồi, cộng lại hết cũng chỉ đủ thuê một căn nhà cũ nát ở tầng hai của lò rèn mà thôi.

 

Chủ thuê là một ông người lùn lớn tuổi, không có con cái, ông ta kinh doang sạp dao bếp dưới lầu một, dư ra một lầu muốn cho thuê mà ngặt nỗi vị trí không được đẹp, vẫn chưa ai thuê.

 

“Cũng không đến nỗi chưa từng cho thuê, trước kia từng có một vị khách thuê.” Thắp đèn đi trước dẫn đường, ông lão người lùn lắp bắp nói.

 

“Hả? Vị khách đó là người thế nào?” Được Tiểu Mai xách trên tay (←không có chân, bánh răng không leo cầu thang được), Vinh Quý tò mò hỏi.

 

“Là một người điếc.”

 

“……” Vinh Quý không nói nữa.

 

Cầu thang rất ngắn, không bao lâu, họ đã đến được căn nhà cho thuê.

 

Xuất hiện trước mặt họ là một căn phòng vô cùng xập xệ, chỉ có một chiếc giường, ngay cả cái ghế cũng không có, cửa sổ dường như không đóng chặt, nhưng lại khá sạch sẽ.

 

Nếu không có gì ngoài ý muốn, khoảng thời gian sắp tới, đây là nhà của cậu và Tiểu Mai.

 

Lời của tác giả: Hôm nay cùng ba đi bệnh viện kiểm tra, về hơi trễ nên up trễ~

 

Chương 47

 

Bên trong là một gian nhà khá rộng, bên mé phải có một cánh cửa, có lẽ còn một căn phòng phía trong.

 

Diện tích sử dụng được cũng khá lớn đó chứ — Có thể thuê một căn nhà với giá rẻ thế này, Vinh Quý vui vẻ vô cùng.

 

Sau đó cậu liền ra hiệu chi Tiểu Mai đặt cậu xuống.

 

Hết cách rồi, bây giờ chân của cậu vẫn giống bánh xe tăng, có thể di chuyển bình thường ở đất đá, thế nhưng lên cầu thang thì thua.

 

Mà nay nhà của họ lại ở trên tầng hai.

 

Cũng như bao người dọn đến nhà mới, cậu chạy đến bên cửa sổ đầu tiên, định kéo rèm cửa xem khung cảnh xung quanh. Sau khi chậm rãi kéo rèm cửa ra, thấy được cảnh tượng sau rèm cửa, Vinh Quý nghệch ra.

 

Sau rèm cửa thế mà lại có cái lỗ to!

 

Ban đầu sở dĩ cậu cho rằng cửa sổ không đóng chặt, là vì rèm cửa cứ phồng phồng lên, cứ như bị gió thổi vậy, cho nên cậu mới cảm thấy chắc là do cửa sổ chưa đóng chặt.

 

Ai ngờ – –

 

Mình đúng là khờ mà, thấy có rèm cửa liền tưởng sau đó là cửa sổ, không thể ngờ được, sau rèm cửa còn có thể có một cái lỗ to áu áu áu áu!

 

Sự tồn tại của rèm cửa là vì che đậy cái lỗ kia!

 

Nhìn rồi nhìn cái lỗ to đùng trên tường, Vinh Quý ngay lập tức xoay đầu sang nhìn ông bác người lùn.

 

“Nhìn gì mà nhìn? Nếu chỉ là có chút tiếng ồn, thì nhà của tôi có đến nỗi thuê với giá rẻ bèo như thế không?” Ông bác bình tĩnh nói.

 

Làm sao đây? Nghĩ kĩ lại…… Lời ông ta nói cũng đúng quá đi chứ —

 

Gật gật đầu, Vinh Quý kéo rèm cửa lại như cũ.

 

Kế tiếp, cậu lại vấp ngã ngay vị trí tấm thảm mình đang đứng, ngã đến suýt rã rời ra, sau khi bò dậy mới phát hiện dưới đất thì ra cũng có một cái lỗ to đùng!

 

Vì thế suốt khoảng thời gian tiếp theo, Vinh Quý không còn tin tưởng vào bất kỳ vật trang trí nào của căn nhà này nữa!

 

(Eo ui tội thằng bé J))

 

Sau tấm gương lớn chỉnh trang quần áo là một vết nứt dài; dưới lớp bọc sô pha là mấy cái lỗ trông như vết cắn; ngay cả sô pha trong phòng cũng là vấn đề lớn: Đẩy sô pha ra, bên dưới là vết bẩn không thể lau được. Mà vết dơ đó có màu đỏ đậm, như vết máu khô, khiến người ta không khỏi nghi ngờ ở đây đã xảy ra chuyện gì……

 

Vinh Quý: =-=

 

Bởi vì gian nhà bên ngoài đã đem đến sự đả kích đủ lớn cho cậu, cho nên khi đẩy cửa phòng trong ra, nhìn thấy cả cái cửa sổ cũng không có, hệt như nhà giam, cậu đã bình tĩnh khá nhiều rồi.

 

Cửa nhà đóng lại, trong nhà chỉ còn lại Vinh Quý và Tiểu Mai.

 

“Đã trả tiền cọc rồi không thuê nổi nơi khác nữa.” Tiểu Mai lạnh lùng nói.

 

“Vậy, vậy thì ở đây thôi……” Càm ràm một hời, Vinh Quý cắn răng, cuối cùng hạ quyết định ở lại đây.

 

Nếu đã quyết định ở lại, việc đầu tiên là phải chuyển hành lý trên xe xuống.

 

Tiểu Mai vốn định một mình xuống lấy hành lí, nhưng Vinh Quý phản đối mãnh liệt:

 

“Cậu bê một mình vất vả lắm, hơn nữa còn có khoang đông lạnh quan trọng của chúng ta! Cậu bê một mình sao nổi, phải có tớ giúp nữa mới được!”

 

Tiểu Mai liền lạnh lùng nhìn xích xe thay cho chân của Vinh Quý – – loại xích xe này không thể lên xuống cầu thang.

 

Sau đó Vinh Quý tràn đầy kỳ vọng nhìn về hướng Tiểu Mai.

 

Bị cậu nhìn chằm chằm, Tiểu Mai ngồi thẳng xuống, cũng không biết trong đầu đang tính toán gì, một hồi sau, Tiểu Mai liền chạy đùng đùng đùng xuống.

 

Hoàn toàn không hề nghi ngờ Tiểu Mai bỏ rơi bản thân, Vinh Quý chỉ tiếp tục tràn đầy mong đợi đợi trong nhà.

 

Một mình trong căn nhà màu đỏ sẫm quái dị có hơi đáng sợ, cậu liền di chuyển ra ngoài cửa, đợi ở cầu thang.

 

Quả nhiên, không lâu sau Tiểu Mai quay về, tay trái còn cầm một ống gậy sắt.

 

Khá dài, là cây phơi đồ của họ khi còn ở thành Ngạc Ni. Tuy chỉ có một bộ đồ thợ mỏ có thể phơi, nhưng dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của cậu Tiểu Mai đã làm cho một cái.

 

Thân là một người theo chủ nghĩa thực dụng như anh, tay phải cũng không trống rỗng, mà thuận tay xách mấy gương hành lý lên.

 

Vì thế, sau đó, khi Tiểu Mai bò dưới đất bắt đầu “làm thủ công”, Vinh Quý liền nhận lấy hành lí Tiểu Mai đã mang lên, bánh răng lăn nhanh, cậu bắt đầu sắp xếp hành lí.

 

“Qua đây cái.” Tiểu Mai gọi cậu.

 

Chỉ thấy Tiểu Mai cưa thanh phơi đồ thành tám đoạn bằng nhau, hai đầu mỗi đoạn kim loại còn cố định hai gút kim loại bằng phẳng, sau khi Vinh Quý đến gần, Tiểu Mai lại chỉnh sửa một trận trên bánh xe của cậu, sau đó cố định thành hình cây thập tự giá, rồi bốn bôn thập tự giá được gắn đối xứng trên hai đầu hai bên bánh xe Vinh Quý.

 

Gậy kim loại trùng hợp cao hơn bánh xe của Vinh Quý một chút, gắn lên hết xong, Vinh Quý ngạc nhiên phát hiện mình cao lên rồi.

 

Cúi đầu nhìn: Cậu bây giờ lơ lửng cách mặt đất một đoạn.

 

“Đây là chân mới của tụi mình hả?” Nếu là thật, cậu thật sự tuyệt vọng với thẩm mỹ quan của Tiểu Mai luôn.

 

May mà Tiểu Mai lắc đầu.

 

“Không, nghiêm túc mà noi, đây là nạng mới của cậu.” Tiểu Mai nói ra lời khiến người ta càng thêm tuyệt vọng.

 

Vinh Quý: =-=

 

“Sau này, cậu có thể dùng nạng lên xuống cầu thang.” Tiểu Mai vừa nói vừa bế Vinh Quý đến cạnh cầu r, Vinh Quý run rẩy thử bước xuống một nấc thang, chỉ nghe “cạch” một tiếng, hai đầu thanh kim loại chạm đất, thế nhưng giúp cậu đứng vững trên cầu thang, sau đó lại nhích về trước, phần phía sau chạm đất.

 

Mơ mơ hồ hồ, còn chưa đợi suy nghĩ của Vinh Quý bay xa, cậu thế mà đã yên ổn đi xuống hết bậc thang.

 

“Nạng mới dùng tốt ghê á!” Vinh Quý kinh ngạc bày tỏ cảm nghĩ với Tiểu Mai.

 

“Vậy thì làm việc đi.” Tiểu Mai liền lạnh nhạt đáp lại.

 

Vinh Quý: ……

 

Còn chưa tỉnh lại sau cú sốc bản thân biến thành người tàn tật phải dùng “nạng”để đi, Vinh Quý đã bị bắt làm việc.

 

Nhờ có “nạng” mới, Vinh Quý có thể tiếp tục dọn đồ phụ Tiểu Mai, chẳng qua cũng có mặt hạn chế, “nạng” chỉ xài được trên cầu thang, lúc di chuyển trên đất bằng phẳng phải tháo ra, dùng xe xích đi.

 

Dù rằng như thế, Vinh Quý vẫn rất vui.

 

Tiểu Mai lợi hại thiệt đó!

 

Vui vẻ nhấc khoang đông lạnh chứa cơ thể mình và Tiểu Mai, Vinh Quý lần nữa khẳng định.

 

Hai người lên lên xuống xuống năm lần mới khiêng hết hanh lý.

 

Sao có nhiều đồ đạc vậy nhỉ? Hành lý của mình ban đầu rõ ràng chỉ có một hòm dụng cụ mà thôi — vừa giúp sắp xếp đồ đạc, Tiểu Mai vừa khó hiểu.

 

Thế nhưng bất kể là ghế đẩu mà anh đang bê, hay cái bàn trên tay Vinh Quý, các loại vật dụng từ lớn đến nhỏ, nhỏ như cây lược đến khăn tay, hồi tưởng lại, tất cả đều là do mình làm cả?!

 

Dường như mỗi một món hành lí đều đại diện cho một yêu cầu của Vinh Quý, sau đó……

 

Dường như mỗi một món hành lí đều nói lên rằng anh lại đồng ý lời thỉnh cầu của Vinh Quý lần nữa.

 

Vì thế, bê ghế đứng giữa nhà, Tiểu Mai lại can lời tiếp.

 

Lần tới, lần tới nhất định phải từ chối yêu cầu của cậu ấy, mấy vật dụng này trừ làm cho quá trình vận chuyển càng khó khăn thì hầu như chẳng có tác dụng gì cả — Tiểu Mai nghĩ.

 

Sau đó –

 

“Tiểu Mai, cậu có thấy cái lỗ trên tường chưa?” Đặt cái bàn trước bức tường mang cái lỗ lớn, Vinh Quý tỉ mỉ quan sát, sau đó lại gọi Tiểu Mai.

 

Thấy rồi, nhưng cậu đừng hòng tôi lấp lại cái lỗ ấy — Không nói tiếng nào, Tiểu Mai dùng ánh mắt từ chối.

 

Thế nhưng –

 

“Yên tâm, tớ cũng không muốn lấp nó đâu ~” Rõ ràng là Tiểu Mai còn chưa nói gì, Vinh Quý dường như nghe thấy tiếng lòng của anh, nói tiếp.

 

Vậy cậu muốn gì — Tiểu Mai lại nhìn cậu.

 

Sau đó, Vinh Quý liền trả lời tiếp:

 

“Cậu nhìn xem, cái lỗ đó bên ngoài đúng lúc có cái bóng đèn to ~”

 

“Bóng đèn tròn trịa hệt như mặt trời!

 

“Tớ phát hiện ra đèn đường thành Yehderhan hay có màu đỏ với màu cam nha, hơn nữa đều cùng lúc phát sáng vào ban ngày.

 

“Cứ như vậy, bất kể ngày mai màu đèn là gì, trông từ cái lỗ này, chẳng phải cũng giống mặt trời đó sao? ”

 

“Nên Tiểu Mai à, hay là tụi mình làm cái lỗ bự thêm đi? Không cần phải làm diện tích to thêm, chỉ là khoét thêm bốn góc, để nó trông giống cái cửa sổ hơn là cái lỗ là được.”

 

Tiểu Mai: ……

 

Vinh Quý liếc thấy Tiểu Mai không trả lời bèn càng ra sức miêu tả cảnh tượng tương lai.

 

“Dù sao thì cũng có rèm cửa, sao tụi mình phải nhìn một cái lỗ hỏng mỗi ngày mà không phải là cửa sổ chứ?”

 

“Hơn nữa Tiểu Mai cậu đã làm cái bàn đẹp như thế.” Vinh Quý sờ mặt bàn: “Còn có cái ghế nhỏ tinh xảo thế này ~”

 

Cậu lại sờ cái ghế đẩu.

 

“Sau này tụi mình có thể ngồi ở đây uống trà phơi nắng!’

 

Tiểu Mai: ……

 

Cậu có phải đã quên, chúng ta bây giờ là người máy.

 

“Á…… Lại quên điểu này.” Vinh Quý ôm đầu, nhưng cậu phản ứng lại rất nhanh: “Tụi mình có thể tắm nắng ở đây đó!”

 

“Hơn nữa biến cái lỗ không ra hình dạng này thành cái cửa sổ bốn góc, diện tích đón ánh sáng càng lớn, chỗ này có thể làm bàn làm việc thường ngày cho Tiểu Mai nữa đó!”

 

“Đèn bàn miễn phí! Tuyệt làm sao!”

 

Vinh Quý vừa nói vừa dang rộng vòng tay, làm động tác như đang ôm lấy mặt trời.

 

Tuy cậu thiếu mất một cánh tay trái, nhưng cậu nghiêng đầu qua trái, nhìn qua miễn cưỡng cũng được hình chữ V.

 

Tiểu Mai: ….

 

Không biết điều nào trong số “các lí do phải có cửa sổ” đã cảm động được Tiểu Mai, tóm lại, Tiểu Mai xuống nhà hỏi chủ nhà xem có thể tự sửa chửa phòng ốc hay không rồi.

 

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Tiểu Mai bắt tay làm ngay.

 

“Tiểu Mai cố lên! ” Trừ việc đưa ra ý tưởng, việc thứ hai Vinh Quý làm được là: “Cổ vũ khích lệ”, và còn –

 

“Không giúp tránh hỏng”.

 

Không biết mấy tên nhà nghèo khác vừa chân ướt chân ráo vào thành trai qua đêm đầu ở đây như thế nào, dù sao thì nhà Vinh Quý họ……

 

Đã trải qua đêm ấy trong quá trình cải tạo dữ dội biến lỗ hổng thành cửa sổ ngắm cảnh tuyệt đẹp.

 

Lúc Tiểu Mai vạch đường gõ nét, Vinh Quý đứng ở một bên, một mặt phải cẩn thận từng li từng tí tránh để bản thân trở thành vật cản trở, một mặt khác Vinh Quý còn rút thời gian đập đá bỏ vào xe kéo của mình, sau đó chất đống cạnh tường.

 

Hai người máy nhỏ cứ bận rộn làm việc cả đêm như thế.

 

Đập vỡ miếng đá gây mất cảm giác bằng phẳng cuối cùng, cửa sổ vuông vức rộng rãi đã triệt để hoàn công.

 

Thời khắc cải tạo hoàn tất, Tiểu Mai lại cạn lời lần nữa.

 

Hình như lại làm việc mà tên kia yêu cầu mất rồi.

 

Chỉ là một căn nhà trọ, chỉ là một căn nhà dột ngay cả chủ nhà cũng không quan tâm, vì sao phai lãng phí cả đêm để sửa chữa nó chứ?”

 

Nhìn sang Vinh Quý vẫn còn đang quét đá ở một bên, Tiểu Mai trầm mặc.

 

Sau đó –

 

“Woa! ” Bên tai vang lên tiếng của Vinh Quý, Tiểu Mai lại ngẩng đầu lên.

 

Sau đó anh cũng ngẩng ra.

 

Ngay hướng trước mặt anh, ở ngay cánh cửa sổ anh vừa dựng lên ấy, một vầng thái dương tròn vằn vặt nhô lên.

 

Màu vàng, mang chút sắc đỏ, vươn mình chầm chậm từ tròn đêm đen!

 

Sau đó, ánh nắng càng lúc càng mạnh, chói rọi các sạp hàng, đường phố,…xung quanh, xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng họ.

 

Sau đó dừng lại trên người họ.

 

Dưới ánh nắng, sau lưng hai người máy nhỏ đổ cái bóng dài.

 

Ánh nắng chói chang, Tiểu Mai nhắm mắt theo phản xạ tự nhiên.

 

Bản năng của anh nói rằng đó không phải là mặt trời, đó chỉ là một cái đèn công suất cao, thế nhưng –

 

Ngay khoảng khắc ánh sáng ấy hiện ra, trong đầu anh là cảnh tượng mặt trời mọc huy hoàng sáng lạng mà Vinh Quý từng miêu tả.

Lời Beta: Cuối cùng tiểu Mai vẫn không thoát kiếp thê nô hè hè. Eo ơi chương này hai đứa nó dễ thương chịu hông nổi luôn ý!!!!

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Inline Feedbacks
View all comments