Ngày yên nghỉ chương 52

Nếu bạn có thời gian rảnh, mỗi ngày hãy ấn vào một cái QC và xem nó trong vài giây để ủng hộ tụi mình nhé, cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Tiểu Mai nâng cấp thêm hệ thống định vị của Đại Hoàng, thêm chức năng bản đồ, chỉ cần là nơi Đại Hoàng từng đến, sẽ tự động hình thành bản đồ trên hệ thống, lỡ mà Đại Hoàng tìm không được đường, Đại Hoàng có thể thông qua hệ thống liên lạc bên trong cầu cứu Tiểu Mai bất cứ lúc nào, Tiểu Mai có thể dựa vào bản đồ trong bộ máy của Đại Hoàng tìm đường giúp nó.

Anh còn thiết kế thêm hệ thống tự sạc cho Đại Hoàng, chỉ cần mức năng lượng thấp hơn mức cảnh báo, Đại Hoàng sẽ tự động tìm kiếm trạm sạc gần nhất, tự động nạp năng lượng.

Ngoại trừ nâng cấp phần mềm, Tiểu Mai còn cải tiến thêm một vài điểm trên ổ cứng: Anh thay hết tất cả ghế ngồi trên xe. Chức năng chính trước kia của Đại Hoàng là chở hàng, bây giờ phải chở người kiếm tiền, chỗ ngồi đơn giản thô sơ quá thì không hợp lắm, người lùn nữ lần trước đón xe không phải cùng lúc còn có thêm bốn tên người lùn nam sao? Là bốn tên ngồi trên nóc xe. Bốn người đó sau khi xuống xe, trả tiền xong ‘trả’ luôn ghế ở lại luôn ← Không sai, là mấy chiếc ghế bị dỡ ra trên mỗi chiếc xe của mỗi người đó, thấy họ không định đòi lại ghế nữa, Tiểu Mai bò lên nóc dỡ bốn cái ghế xuống, sau đó lắp lên chỗ để hàng của Đại Hoàng.

Vì để tiện cho nhu cầu chở hàng của hành khách, anh còn cải tiến thêm một tí lên bốn cái ghế, lúc không cần có thể gấp lại, sau đó để dưới đáy xe.

Hiện nay Đại Hoàng mỗi ngày đều có thể có thể được sạc đầy ← Tiền nhà bao gồm cả tiền điện, thế nên bàn đạp lúc trước cũng không cần nữa, Tiểu Mai dọn luôn bàn đạp, sàn xe được lát bằng lại, như thế sẽ để người lái và người ngồi ghế lái phụ hàng trước có thể có nhiều không gian hoạt động hơn.

Nhìn về phía bánh răng của Vinh Quý, Tiểu Mai dùng vật liệu quý giá hiện có tăng thêm một tấm ván nghiêng trên cửa xe, để khi Vinh Quý lên xe chỉ cần nhấn nhẹ vào nút, ván nghiêng sẽ tự động trượt ra, cậu có tự lên hay xuống xe sẽ nhẹ nhàng hơn không ít.

Tiểu Mai thậm chí còn thêm cả giá đỡ tay.

Vinh Quý: =0=

Đây từ đầu đến cuối thật sự là đãi ngộ dành cho người tàn tật-chân-chính luôn rồi đó!

Và còn – – 

Tiểu Mai đúng là chu đáo mà!

Ngày hôm sau Vinh Quý liền lái Đại Hoàng được thay da đổi thịt chở Tiểu Mai đi làm.

Vinh Quý ngồi ra dáng trên ghế lái, để Tiểu Mai ngồi trên ghế khách phía sau cho thoải mái, mở cửa sổ xe bên phía mình, sau cùng vặn bật Tiểu Hắc, phát một bài hát nhẹ nhàng vui vẻ.

Đây là lần đầu hai người họ tách ra ngồi.

Tiểu Mai ngồi trên dãy ghế sau thoải mái, hai chân không chạm đất.

Cơ thể máy đang sử dụng, nói thật thì, anh hoàn toàn không cảm nhận được cái ghế đang ngồi “mềm mại” và “thoải mái” đâu.

Anh cũng không cảm nhận được cơn gió nhẹ thổi vào từ cửa kính Vinh Quý đặc biệt mở ra.

Thế nhưng, anh có thể nhìn thấy gáy Vinh Quý và cả cái nón trên đầu cậu.

Vinh Quý vẫn đội cái nón làm bằng thảm lông đó, không biết từ khi nào, Vinh Quý dùng vải đan một sợi dây kết trên cái nón cũ, mỗi lần gió thổi qua, phần tua cuối dây kết sẽ hơi bay bay.

Bây giờ, cái tua đó đang lắc lư theo quy luật.

Sau đó – –

Theo đèn đường dần bật trong thành phố, ánh đèn đường sáng tựa vầng dương dần dần sáng lên trên nóc xe.

“Ánh mặt trời” rọi vào từ cửa xe, vừa đúng, trải khắp đùi cậu.

27 độ, máy đo nhiệt độ trong cơ thể Tiểu Mai báo cáo chuẩn xác cho anh nhiệt độ trên cái đùi kim loại của mình.

Không thèm quan tâm, tắt máy cảnh báo, Tiểu Mai ngồi ngay ngắn trên ghế, nhắm mắt lại, anh cứ ngồi yên như thế suốt cả đường.

Đến khi Vinh Quý gọi anh dậy.

“Nhớ mang bao tay với khoác thảm đấy.” Vinh Quý vừa nói vừa nhét bao tay và thảm hôm qua Tiểu Mai dùng nhét vào lòng anh, sau đó tiếp tục nói:

“Buổi chiều sáu giờ tan làm phải hông? Đến giờ tớ sẽ đến đón cậu nha!”

Dặn dò xong, Vinh Quý ra sức vẫy tay với anh.

Đến khi mắt thấy anh vào trong rồi, Vinh Quý mới vịnh vào ‘giá đỡ tay dành riêng cho người tàn tật’ ngồi lên Đại Hoàng.

Mà lúc này, Tiểu Mai nghe thấy người lùn chung quanh dường như đang cười:

“Bạn trai hả? Mỗi ngày đưa đón đi làm, chu đáo ghê!”

Nhìn đối phương một cái, Tiểu Mai không trả lời.

Đi bình thường đến cạnh thùng quạt mình làm việc hôm qua, trước khi ngồi xuống, anh đeo bao tay và khoác thảm mà Vinh Quý nhét cho mình.

Rút trong góc phòng, bụi bặm như hòn than, Tiểu Mai bắt đầu làm việc.

Mà Vinh Quý cũng đang làm việc đây.

Không có việc cậu cũng không về nhà đợi, Vinh Quý lái Đại Hoàng ra trước cổng thành đợi. Có lẽ sẽ có người cần rời thành phố? Hoặc là có người muốn gọi xe đi đâu đó thì sao?

Nhưng những công việc này cũng không tới lượt cậu, Vinh Quý ngồi trên Đại Hoàng chờ không cả buổi chiều.

Thế nhưng cũng không tính là chờ không, lúc đang đợi có việc để làm thì lò rèn đối diện đang mở tivi, màn hình tivi ngay trước mặt Đại Hoàng và Vinh Quý, hơn nữa! Còn đang chiếu tập phim “Bảo Phủ Kỳ Duyên” lần trước đang coi!

Vinh Quý ngồi trên xe xem hai tập Bảo Phủ Kỳ Duyên, thấy sắp đến giờ tan làm của Tiểu Mai rồi, tivi cũng đúng lúc đang chiếu đoạn nhạc phim kết thúc.

Tuy rằng vì không kiếm được tiền có hơi tiếc nuối một chút, nhưng từ góc độ khác, cậu xem chùa hai tập phim truyền hình ở tiệm người ta, không xem ở nhà, cũng xem như tiết kiệm được tiền điện, nhìn từ mức độ nào đó thì – –

Tiết kiệm rồi!

Vinh Quý cứ vui vẻ quay về đón Tiểu Mai tan làm.

Bởi vì vừa xem xong “Bảo Phủ Kỳ Duyên”, thế nên hôm nay chủ đề trên xe của Vinh Quý đều xoay quanh bộ phim truyền hình.

Một mình chia làm N vai diễn, một mình cậu “diễn” lại cho Tiểu Mai cho hai tập phim vừa rồi.

Một hồi là người lùn nam đau lòng cầm rìu về nhà, một hồi lại đóng vai hàng xóm của anh ta, lát sau nữa, cậu lại thành người lùn lớn tuổi trong thôn người lùn……

Cậu cư nhiên đọc lại được hết lời thoại của tất cả vai diễn!

“Không phải trí nhớ của cậu không được tốt à?” Tiểu Mai hỏi cậu.

Vinh Quý tạm thời ngưng biểu diễn, rút thời gian trả lời câu hỏi của anh: “Trí nhớ của tớ trong những việc khác đúng là không được tốt, nhưng về thuộc lời thoại thì rất pro đó nha ~ Chỉ cần nhớ được cảm xúc khi ấy của diễn viên ~ Quên lời thoại cũng không sao, tưởng tượng lại tình cảnh khi đó một lần, sau đó lại căn cứ vào tính cách đương sự và trạng thái tâm lý suy đoán một hồi, anh ta sẽ nói lời thoại gì, tự biên ngay là được dòi!”

Tiểu Mai:……

“Còn có câu khỏi nào không?” Vinh Quý hỏi anh.

Tiểu Mai yên lặng lắc đầu.

Sau đó Vinh Quý tiếp tục diễn hết đoạn phim.

Vì thế, trên đường về nhà, Tiểu Mai được xem lại cả tập hai và tập ba của “Bảo Phủ Kỳ Duyên’

Phiên bản Vinh Quý.

= – =

Hai ngày kế tiếp, Vinh Quý vẫn như cũ mỗi ngày đưa Tiểu Mai đi làm xong thì đi xem phim …… Không! Đi nhận việc, không đón được khách cũng không nản lòng.

Theo lời của cậu, năm đó ở ngoài trung tâm thế giới ngoài kia đợi nhận phim cũng là đợi mỗi ngày, quen rồi!

Vinh Quý là một người rộng rãi, đặc biệt thích chia sẻ, mỗi ngày tự xem xong còn không đủ, giống hệt ngày đầu tiên, về đón Tiểu Mai xong, trên đường diễn lại một lượt tình tiết bộ phim cho Tiểu Mai xem.

Tiểu Mai bị ép ‘xem tivi’:……

Trời mới biết: Trong thế giới trước khi gặp được Vinh Quý, thế giới mà Tiểu Mai được xưng là ‘bệ hạ’, căn phòng màu trắng đó chưa từng có thứ gọi là tivi.

Chưa từng xem qua phim truyền hình, càng chưa từng xem qua tiết mục giải trí nào, Tiểu Mai bệ hạ lúc đó có lẽ bất luận thế nào đều không ngờ được bản thân có ngày trở thành một phần của tộc theo dõi phim? Mà còn theo cái loại phim vừa dở vừa dài vừa máu chó, còn là phiên bản người lùn nữa chớ.

Dù cho là bị ép đi chăng nữa.

= – =

Người lùn nam trong “Bảo Phủ Kỳ Duyên” sau lần đầu theo đuổi thất bại, vẫn không từ bỏ theo đuổi người lùn nữ, thôn trang mình đang ở không còn người lùn nữ nữa, anh ta liền quyết tâm cõng theo rìu đi thôn khác tìm.

Đối với người lùn nam có thể kiên định nói với người khác “Lý tưởng của tôi là trở thành một người cha, sinh ít nhất ba đứa con, hai gái một trai”, nói thật lòng, Tiểu Mai hoàn toàn không cách nào hiểu được suy nghĩ của anh ta.

Lý tưởng cuộc đời không phải nên vĩ đại hơn một tí sao?

Ví dụ như……

Anh nghĩ đến bản thân, trong khoảng thời gian rất dài, lý tưởng của anh là “Gột rửa thế giới này”, “Xã hội tự kiềm chế và tiết chế”, hoặc xa xôi hơn nữa …… anh muốn “Tìm được thế giới mới”.

Anh nỗ lực mọi phía để đạt được mục tiêu, ở một mức độ nào đó, anh cũng đạt được lý tưởng của bản thân.

Thế nhưng – – 

Anh lại nghĩ đến suy nghĩ ban đầu nhất của mình, chỉ là muốn “sống sót” mà thôi.

Chỉ là “muốn nhìn thấy ánh sáng” mà thôi.

Đó ý tưởng mơ hồ nhưng kiên định trong đầu của anh thời thiếu niên sau lần đầu mở ra cánh cửa.

Anh thậm chí không cho rằng đây là ‘lý tưởng’.

Và rồi – –

Anh sau khi hoàn thành được mong ước đó, dường như rất vui vẻ.

Trong cuộc đời dài dằng dặc, ký ức duy nhất rõ ràng vừa có thể dùng vui vẻ để hình dung, có lẽ chỉ có khoảnh khắc đó.

Đó là khoảnh khắc không cách nào chép lại, hay làm lại lần nữa được.

Ngồi trên chiếc ghế mềm mại, người máy Tiểu Mai yên tĩnh nhớ lại.

Ánh đèn – – vụt tắt, màn đêm lại buông xuống.

Nhưng mà, rất nhanh sau đó, Tiểu Mai phát hiện cuộc sống mê phim bắt đầu ảnh hưởng đến cuộc sống ngày thường của anh rồi.

Ảnh hưởng lớn nhất chính là: Anh bắt đầu nghe hiểu được những gì mà đồng nghiệp của anh nói rồi.

Bộ phim Bảo Phủ Kỳ Duyên Vinh Quý xem rất nổi tiếng, người lùn khác ở chỗ làm dường như đều đang xem, trước đây trong miệng họ thường lúc có lúc không nói ra những câu mà Tiểu Mai hoàn toàn không biết là gì, thỉnh thoảng cũng nói một vài câu đùa hoàn toàn không có điểm buồn cười nào, đấy dường như là mật ngữ giữa người lùn, chỉ có họ mới hiểu, ít ra, Tiểu Mai và hai người làm từ nơi khác đến không hiểu gì hết.

Mà sau khi theo dõi bộ phim một khoảng thời gian, Tiểu Mai bỗng phát hiện bản thân biết họ đang nói gì rồi nè.

Hồi trước còn có thể bởi vì nghe không hiểu mà vờ như không nghe thấy, bây giờ bởi vì đều nghe hiểu được nên không thể làm như vậy nữa, Tiểu Mai cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Nếu nói theo dõi phim truyền hình không biết mang lại ảnh hưởng gì cho Tiểu Mai, vậy thì, đối với Vinh Quý, theo dõi phim chỉ có ảnh hưởng tốt thôi à!

Qua mấy ngày không có khách, cô gái lần trước hẹn xe đúng hẹn gọi đến, đưa Tiểu Mai đi làm xong, Vinh Quý lập tức đến đón đúng giờ.

Cô ấy rất cao lãnh, say xe, không ghét càm ràm, nói thật thì, Vinh Quý lúc ban đầu tự xem mình như vô hình, như đang diễn vai của Đại Hoàng, sau này cậu không cẩn thận nhìn thấy một vật trang trí trên người cô ấy, đó đúng là móc khóa mà nam chính trong ‘Bảo Phủ Kỳ Duyên’ đeo.

Hàng fanmade!

Trong đầu Vinh Quý hiện ngay mấy chữ to đùng này.

Sau đó – –

Cặp tài xế hành khách này liền chính thức kết nối.

Cùng theo dõi một bộ phim, cả người mà họ thích cũng giống nhau (← cả hai đều thích ông lão người lùn ở thôn người lùn = – =), cô người lùn cũng không cao lãnh nữa, trò chuyện cuộc đời với Vinh Quý cả buổi chiều……không, trò chuyện tình tiết phim ~

Hai người trò chuyện vui vẻ quá chừng, đến nỗi lúc cô ấy xuống xe còn hỏi Vinh Quý một câu: “Nếu cậu rảnh, xuống xe hái nấm với tôi đi.”

Vinh Quý liền theo cô ấy vui vẻ xuống xe.

Cũng trong lần đó, Vinh Quý mới phát hiện ra điểm đến của cô ấy là rừng nấm ngoài thành, những cây nấm này không chỉ có tác dụng làm đẹp hoàn cảnh cộng chiếu sáng, mà còn có khá là nhiều nấm cung cấp cho người ăn.

Dưới lòng đất, rau cải màu xanh là thực phẩm khá là quý, cho dù có thể sử dụng khoa học kỹ thuật gieo trồng, vị của những loại rau đó cũng không được ngon, lại còn mắc nữa, còn không bằng rêu và nấm có sẵn.

À đúng rồi, rêu ở đây là một loại thực phẩm quan trọng, dưới rừng nấm có một mảng rêu xanh, rêu ở đây cao hơn cái Vinh Quý thấy hồi trước nhiều, giống như từng tầng lớp lớp giá đỗ xanh, có người lùn chuyên chăm sóc trồng trọt ở ruộng ngoài thành, cộng thêm một số loại trồng giống lúa mì lúa mạch, đây đúng là nông trường của người lùn rồi.

Cũng khó trách trong thành người lùn rất ít nhìn thấy cửa hàng thực phẩm, người lùn trong thành hầu như mỗi nhà đều có đất ngoài thành, một nhóm người trong nhà mở tiệm trong thành phố, một số khác phụ trách trồng trọt, cũng khó trách trước đây thấy được có nhiều người cần sử dụng xe đến vậy.

Tự lái xe cũng được, nhưng mà lúc hái nấm sẽ đi con đường rất dài, quay lại tìm xe sẽ không được tiện lợi, còn không bằng đón xe, cho nên ngành taxi ở đây cũng rất được.

Hôm ấy, hai người vừa trò chuyện vừa hái rất nhiều nấm, người lùn nữ còn mượn xe kéo nhỏ của Vinh Quý, đựng lượng nấm gấp ba lần bình thường.

Cuối cùng, chắc do đi đường quá xa, Vinh Quý hình như hết pin, cô người lùn nữ đành bồng kiểu công chúa Vinh Quý (cộng thêm nấm) về Đại Hoàng.

Con gái người lùn, quả nhiên uy phong hùng tráng!

Như trên, là suy nghĩ duy nhất trong đầu của Vinh Quý.

Có được những trải nghiệm ấy, sau này mỗi lần người lùn nữ cần đi đâu đều gọi xe của Vinh Quý, nghe được cô ấy than vãn ‘nếu đi làm buổi chiều sẽ bị lỡ mất tập phim mới’, Vinh Quý liền xin Tiểu Mai lắp một cái giá đỡ chuyên dùng cho tivi trên người Đại Hoàng, vị trí cạnh Tiểu Hắc.

Từ đó về sau, tivi nhà họ đều nghỉ ngơi vào ban đêm, ban ngày theo Vinh Quý đi làm.

Mà Vinh Quý mỗi lần đến đón cô ấy đi làm vào buổi chiều, cả hai có thể vừa xem tivi vừa đợi đến nơi.

Dù sao cũng do Đại Hoàng lái mà, không sợ tài xế mất tập trung đâu!

Mấy lần sau đó, cô người lùn đó quả thật đã giới thiệu khách mới cho cậu, đều là mấy cô gái người lùn cả, chỗ họ làm việc đầu cách nhau không xa, hơn nữa đều là fan của Bảo Phủ Kỳ Duyên!

Vinh Quý và Đại Hoàng cứ như thế có việc làm, trong nhà cuối cùng không phải chỉ có Tiểu Mai mới có thu nhập ổn định.

Trừ đi phí sinh hoạt mỗi tháng, hai người họ còn có thể tiết kiệm tiền để chế tạo cơ thể.

 


 

Tác giả said: Đến khi mắt thấy anh vào trong rồi, Vinh Quý mới vịnh vào ‘giá đỡ tay dành riêng cho người tàn tật’ ngồi lên Đại Hoàng.

Đại Hoàng: Mỗi ngày đều bị người ta lên qua lên lại <thượng qua thượng lại>, cảm thấy cả xe đều không được tốt lắm. Cảm phiền thêm một từ ‘ngồi’ giùm tui.

Đại Hoàng ổn trọng trì trọng……than vãn. <tg chơi chữ hai nghĩa nói Đại Hoàng ổn trọng thành thục thật ra là chê đã nặng còn nặng thêm nặng bền vững>

Hôm qua mới nhận thêm được nhiều dinh dưỡng được chỉ tên ghê.

Trong các độc giả ai cũng nhắn lại là ‘cho Đại Hoàng’ ‘gửi Tiểu Mai’ ‘tặng A Quý’ ‘tưới nấm nè’ ‘cho Tiểu Hắc’……

Trong đầu tại hạ bỗng hiện lên……

= – =

Host club.

Cảnh các cô gái đến club chỉ đích danh host mở rượu cưng chiều này nọ….

Khụ khụ khụ

Về chủ đề chính: Cảm ơn mọi người đã tặng dinh dưỡng cho Đại Hoàng, A Quý, Tiểu Mai, Cơ thể của hai bạn, Tiểu Hắc, Nấm (←Khỏi nghi ngờ, nấm được chỉ đích danh thiệt đó nha), Thảm (←Khỏi nghi ngờ, Thảm của được xướng tên).

 

Lời beta: Tác giả thật kì diệu, mà fan của Tang đại cũng càng kì diệu hơn :)))

 

Thỉnh thoảng lại ấn nhẹ vào QC để ủng hộ tụi mình nha :*

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments