MV 25

“Quần áo lao động” Kế Hoan lấy được từ chỗ Vương Minh Tình hoàn toàn là màu trắng, chất vải mềm mại, trên người không có lấy một miếng kim loại,  đến những nơi cần buộc lại cũng dùng dây vải mảnh làm từ cùng chất liệu với áo cẩn thận cột lại.

Người nơi này đúng là điên rồi, làm đồng phục cho lao công lại dùng màu trắng —— Mặc vào bộ quần áo này, suy nghĩ duy nhất trong đầu Kế Hoan chỉ có mỗi cái này thôi.

Đầu óc Kế Hoan lo nghĩ xem phải làm thế nào bộ đồng phục màu trắng này mới không bị làm dơ nên không có nghe thấy, ngay khi cậu rời đi không bao lâu, hai người vừa dẫn cậu đến đây bắt đầu tám chuyện:

“Người nhà họ Vương còn chưa bỏ cuộc, bé gái còn chưa nói, bây giờ còn tìm thêm bé trai lại đây.”

“Bé trai cũng vô dụng, thúc tổ chán ghét người nhà bọn họ, ta vừa mới chỉ cậu ta đến nơi hẻo lánh nhất chỗ này, cậu ta sẽ chẳng gặp được ai đâu……”

Kế Hoan hoàn toàn không biết mình bị ghét bỏ, cứ như thế bị dẫn đi.

Dọc theo đường đi cậu cố gắng đưa nhìn thẳng, không nhìn loạn khắp nơi, nhưng khung cảnh ven đường vẫn không thể tránh khỏi tiến vào trong đầu cậu.

Nơi này thật xinh đẹp —— đây là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Kế Hoan.

Sau khi bước qua cổng lớn , thứ xuất hiện trước mắt Kế Hoan là một tòa lâm viên vô cùng tinh xảo mỹ lệ!

Bãi cỏ rộng lớn, ở giữa là một cái đường mòn khảm đá trắng quanh co khúc khuỷu, các loại cây hoa cao thấp hỗ trợ tôn lên vẻ đẹp lẫn nhau, hoàn toàn không phải kiểu tu sửa thô bạo mà Kế Hoan thấy ở ven đường, mà là một loại…… Ừm…… Nói sao nhỉ? Vô cùng lịch sự tao nhã đến khó có thể mà hình dung, nơi này mỗi một lá cỏ một thân cây, cách bố trí nhìn qua liền biết không phải loại đơn giản.

Kế Hoan chậm rãi đi theo người phía trước, đường nhỏ quanh co tĩnh mịch, sau khi bọn họ đi qua một cái cửa nhỏ nở đầy hoa đằng hồng nhạt, cảnh sắc bên trong lại thay đổi, nơi này thế nhưng có một hồ sen thật lớn, Kế Hoan không biết hiện tại có phải mùa hoa sen nở hay không, chính là hoa sen nơi đó nở ra thật đẹp! Lúc đi qua cầu, Kế Hoan có cúi đầu nhìn xuống ao, hắn thấy một cái đuôi cá thật lớn chợt lóe lên giữa đám lá sen, dù chỉ liếc mắt một cái thôi, nhưng cái đuôi cái đó lại khiến cho Kế Hoan chấn động không nhỏ!

Nó là cá thật sao? Có con cá nào bự như vậy sao?

Đình viện nào cũng có nước, khu vườn này xem ra là lấy nước làm chủ mà xây. Theo dòng nước uốn lượn, bọn Kế Hoan đi qua vài cái cửa nhỏ, nơi này so với trong tưởng tượng của cậu lớn hơn rất nhiều, càng ngày càng vào sâu, Kế Hoan lại chưa thấy qua phòng ở, nhiều nhất là nhìn thấy mấy cái mái hiên ở xa xa, là loại vô cùng phục cổ, thấp thoáng ở giữa tầng tầng cây cối, Kế Hoan căn bản không có cơ hội đến gần.

Đi lâu như vậy rồi, trừ hai người phía trước, Kế Hoan chưa nhìn thấy người thứ ba nào cả!

Trong lòng Kế Hoan bỗng nhiên nổi lên lo sợ bất an.

Mãi cho đến khi người dẫn đường dẫn Kế Hoan tới một khu vườn tràn đầy cây xanh , Kế Hoan rốt cuộc nhìn thấy một ít người ăn mặc đồng phục lao công màu trắng giống cậu, giao cho Kế Hoan một góc để dọn dẹp. Khi người dẫn đường dặn dò Kế Hoan nếu không cần thiết không được lớn tiếng ồn ào, không cần chạy lung tung, những người lao công xung quanh đều nhanh chóng tụ lại đây, vô cùng kỳ quái, mấy lao công ở đây đều là những cô gái trẻ tuổi, một đám thoạt nhìn…… Rất giống Vương Minh Tình, không phải về bề ngoài mà là cảm giác.

Thầm nghĩ trong lòng, Kế Hoan không có lên tiếng, lông mi rủ xuống, cậu chọn cách cúi đầu né tránh ánh mắt hiếu kỳ của những thiếu nữ nọ.

“Ngài khỏe! Nơi tôi phụ trách đã quét dọn sạch sẽ, có thể rời đi không?” Khó khăn chờ đến khi người dẫn đường dặn dò xong, một thiếu nữ lập tức kìm nén không được nói ra mục đích của mình, có cô dẫn đầu, bốn thiếu nữ khác cũng mở miệng, lời nói của bọn họ cũng tựa tựa nhau, đơn giản là việc làm xong rồi nên muốn chạy thoát thân, muốn đám người kia mang bọn họ đi ra ngoài thôi.

Vì thế khi người dẫn đường rời đi, phía sau là một chuỗi các thiếu nữ đi theo.

Khi trong vườn chỉ còn lại có một mình Kế Hoan, không gian tức khắc trở nên im ắng vô cùng, nhìn bốn phía, Kế Hoan thở dài trong lòng: Thế này cũng được xem quét dọn sạch sẽ? Quan sát kỹ một chút sẽ phát hiện chỗ nào cũng cần quét dọn!

Thật không biết thuê loại người này tới đây làm gì.

Bản chất của Kế Hoan có chút nghiêm khắc, nhưng mà ngẫm kĩ lại, mấy cái lao công vừa rồi đều còn rất trẻ, thoạt nhìn mỗi người đều rất giống Vương Minh Tình, không phải diện mạo mà là khí chất, có lẽ đều là con nhà có tiền ở thành phố, cũng giống với đám Vương Minh Tình, bị người lớn ép đến nơi đây “Làm công”, vừa nhìn liền biết tay của bọn họ không dính nước mùa xuân, trông cậy vào người như thế có thể quét dọn sạch sẽ nơi này thật không hiện thực. Ngược lại bản thân, là người nhận được tiền lương gấp ba lần do bọn Vương Minh Tình thuê lại đây quét dọn vệ sinh, cậu phải làm việc chăm chỉ mới được.

Vì thế, Kế Hoan bắt đầu nghiêm túc quét dọn.

Từ nhỏ đã làm việc nhà, hiện tại lại ở viện điều dưỡng làm công, bản thân Kế Hoan là người vô cùng am hiểu quét dọn, hơn nữa tính cách của cậu đặc biệt kĩ lưỡng, tuy rằng chính cậu cũng chưa có ý thức được: cậu rất sạc sẽ, người có tính cách như thế làm bất luận chuyện gì đều vô cùng cầu toàn, cả công việc dọn vệ sinh cũng không ngoại lệ, cẩn thận tính ra diện tích nơi mình cần quét dọn, Kế Hoan vô cùng cố gắng làm việc. Sau đó, ngay lúc cậu ướt đẫm mồ hôi cố gắng lau chùi vết bẩn bên trên một khối đá xanh, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một thanh âm.

“Thật sạch sẽ……”

Giữ nguyên tư thế ngồi xổm lau cục đá, Kế Hoan ngẩng đầu lên, sau đó, cậu liền nhìn thấy một người không thể tưởng tượng nổi.

Đúng vậy, không thể tưởng tượng.

Ngay nháy mắt nhìn đến người kia, trong não Kế Hoan trống rỗng.

Đó là một người đàn ông, tóc ngắn màu đen, đôi mắt màu đen, không phải loại tóc đen mắt đen đặc trưng của người Châu Á mà mỗi ngày cậu đều nhìn thấy, đó là một màu đen thuần túy, tựa như đêm tối vậy.

Ngay nháy mắt nhìn thấy người kia, Kế Hoan cảm giác mình đã trông thấy một màn đêm tối sâu thẳm.

Nháy mắt, bị bao phủ ——

Rất mong bạn thông cảm nếu QC làm phiền bạn, QC là cách giúp duy trì website luôn miễn phí để bạn đọc truyện.

Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
jeuphuong

*quỳ* *lạy* cầu chương mới _(:з」∠)_ rzo

Có rất nhiều người báo lỗi không hiện ảnh trên trình duyệt của FB, bạn hãy Nhấn nút [...] -> Mở bằng trình duyệt khác để đọc truyện nhanh & không lỗi nhé.

OK, đã hiểu.